Chị em sinh đôi đoàn tụ nhờ một bức ảnh trên Facebook
Olivia Coogle và Emaline Ricketts, 20 tuổi, được hai gia đình nhận ra là chị em sinh đôi cùng trứng nhờ một bức ảnh trên Facebook gần 20 năm trước. Năm 2006, Olivia và Emaline lần lượt được đưa vào cùng một trại trẻ mồ côi ở Trung Quốc, chỉ cách nhau vài ngày. Do giấy tờ ghi ngày sinh khác nhau, không ai biết họ là chị em sinh đôi. Khi mới 7 tháng tuổi, cả hai được hai gia đình Mỹ trong cùng một đoàn nhận con nuôi đón về, một gia đình sống ở bang California, gia đình còn lại ở Kentucky, cách nhau gần 5.000 km. Cặp song sinh hiện 20 tuổi. Ảnh: People Ngay trong chuyến nhận con nuôi, nhiều người trong đoàn nhận thấy hai bé giống nhau đến mức khó phân biệt. Một phụ huynh, đồng thời là giáo sư vi sinh học, từng đề nghị xét nghiệm ADN để...
Hành trình trưởng thành đầy nghị lực của khỉ mồ côi Punch
Khỉ Punch từng gây sốt mạng xã hội với hình ảnh ôm chặt thú nhồi bông hình đười ươi. Chú khỉ nhỏ bé này đã truyền cảm hứng mạnh mẽ cho cộng đồng nhờ khao khát sống và tìm kiếm sự an toàn sau khi bị bỏ rơi. Gấu bông đười ươi luôn được Punch mang đi khắp nơi khi còn nhỏ. Ảnh: Reuters Tuổi thơ khó khăn và người bạn gấu bông Theo hãng tin AP, khỉ Punch chào đời cách đây một năm tại Vườn thú và thực vật Ichikawa, Nhật Bản. Thật không may, chú bị mẹ bỏ rơi ngay sau khi sinh. Các chuyên gia cho rằng nguyên nhân do khỉ mẹ đã quá kiệt sức. Để cứu sống sinh linh bé nhỏ, nhân viên vườn thú đã tự tay chăm sóc Punch. Họ đưa cho chú một con thú nhồi bông hình đười ươi. Món đồ chơi này đóng vai trò như người mẹ, giúp khỉ con rèn luyện khả năng...
Bức tranh không màu
Nhà có 4 người: bố, mẹ, tôi và em Hà. Từ nhỏ, tôi đã là một đứa con “phá gia chi tử”. Không chịu tuân theo những nguyên tắc mà bố đã định ra từ ngày bố lên làm giám đốc. Em Hà xinh, khéo ăn nói và “rất có năng khiếu hội họa” (Đó là lời của bố!) Không một lần nào bố được đi nước ngoài mà lại không mang về cho em Hà những món quà liên quan tới hội hoạ cả. Bố sẳn sàng ném hàng mớ tiền ra chỉ để năng khiếu của em Hà ngày thêm tiến bộ. Năm tôi mười chín tuổi, em Hà mười tám. Tai họa ập xuống với em Hà. Vụ tai nạn đã gây cho em chấn thương sọ não, dẫn tới thị lực của em suy giảm theo từng ngày. Bố dốc toàn bộ gia sản những mong chữa trị cho em Hà. Song vô ích. Cho tới một ngày, em hỏi tôi về bức tranh em vẽ. Một bức tranh lộn xộn những...
Bông hồng muộn
Buổi sáng chị vào trường, thấy cơ man là hoa. Hoa tươi trên các bàn giáo viên, hoa trên tay các em học sinh nam, hoa đầy sân trường và ngoài cổng trường. Đám sinh viên càng ngày càng biết cách làm ăn, không bỏ qua một ngày lễ nào, tiếp thị hoa hồng đến tận trường, thậm chí cả các trường cấp 2. Nào ngày Tết thầy cô 20-11, nào ngày lễ tình nhân 14-2 và hôm nay, đúng ngày quốc tế phụ nữ 8-3. Nhìn những bó hoa, đa số là hoa hồng nhung trên tay các học sinh nam, chị không khỏi chạnh nghĩ đến những lớp học trò hàng mươi năm trước. Có đứa hái cho cô một vài cành bông bụp ở vườn nhà, có đứa gom góp đâu đó mấy chùm hoa dại nhưng rất đẹp tặng cô. Những cánh hoa ướt đẫm sương và tươi tắn như chính tâm hồn bọn trẻ khiến đêm về nhìn bình hoa đủ...
Cà rốt, trứng và hạt cà phê
Cô con gái hay than thở với cha sao bất hạnh này cứ vừa đi qua thì bất hạnh khác đã vội ập đến với mình, và cô không biết phải sống thế nào. Có những lúc quá mệt mỏi vì vật lộn với cuộc sống, cô đã muốn chối bỏ cuộc đời đầy trắc trở này. Cha cô vốn là một đầu bếp. Một lần, nghe con gái than thở, ông dẫn cô xuống bếp. Ông bắc ba nồi nước lên lò và để lửa thật to. Khi ba nồi nước sôi, ông lần lượt cho cà rốt, trứng và hạt cà phê vào từng nồi riêng ra và đun lại để chúng tiếp tục sôi, không nói một lời. Người con gái sốt ruột không biết cha cô đang định làm gì. Lòng cô đầy phiền muộn mà ông lại thản nhiên nấu. Nửa giờ sau người cha tắt bếp, lần lượt múc cà rốt, trứng và cà phê vào từng tô khác nhau. Ông bảo con gái dùng thử cà rốt...
Bobsy - Jack Canfield & Mark V. Hansen
Người mẹ trẻ 26 tuổi nhìn xuống đứa con đang bị bệnh bạch cầu đến giai đoạn chót. Mặc dù trái tim người mẹ tràn ngập đau khổ, cô vẫn có sự quả quyết mạnh mẽ. Như mọi cha mẹ khác, cô rất muốn con mình lớn lên và đạt được mọi ước mơ của mình. Bây giờ thì chuyện đó không thể có được nữa. Bệnh bạch cầu không cho phép con cô thực hiện ước mơ của mình. Nhưng cô vẫn muốn tạo ra cho con một điều kỳ diệu. Cô nắm lấy tay con và hỏi "Bobsy, con có bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ trở thành gì khi lớn lên không? Con có mơ ước về điều mà con sẽ làm trong cuộc đời mình?" "Mẹ à, con vẫn ước mơ sẽ trở thành lính cứu hỏa khi con lớn lên." Người mẹ mỉm cười "Hãy chờ xem chúng ta có thể làm cho ước mơ đó trở thành sự thật hay không." Trong ngày hôm đó, cô...
Tiền nhiều để làm gì khi con cái coi người lạ trên mạng là chỗ dựa thay vì bố mẹ?
Bao lâu nay tôi mải mê công việc mà sao nhãng chuyện gia đình, để các con lớn lên thiếu thốn tình cảm của người bố, càng ngày càng xa cách, chúng coi những người lạ trên mạng là tri kỷ để tâm sự chứ không phải bố mẹ. Nhiều người nhìn vào gia đình tôi với sự ngưỡng mộ pha lẫn ghen tị. Vợ chồng tôi đều có sự nghiệp thành đạt, nắm giữ những vị trí cao trong xã hội. Chúng tôi sở hữu căn biệt thự sang trọng, xe hơi đắt tiền và con cái được học tại những ngôi trường quốc tế hàng đầu. Tôi luôn tự hào rằng mình đã cung cấp cho gia đình những điều kiện vật chất tốt nhất, không để họ phải thiếu thốn bất cứ thứ gì. Thế nhưng, đằng sau vỏ bọc hào nhoáng ấy là một thực tế phũ phàng mà tôi đã cố tình lờ đi suốt bấy lâu nay. Do mải mê với những...
Chủ nhà đi tù, bảo mẫu giúp nuôi con suốt 5 năm
Sau hai tháng nhận chăm sóc bé gái hơn một tuổi, chị Hoàng phát hiện bố đứa trẻ biến mất, không trả lương cũng không trả tiền thuê nhà nên đưa bé về nhà chăm sóc. Hè 2021, chị Hoàng (tên đầy đủ là Hoàng Khánh Chi) cùng chồng rời quê nhà Thập Yển, tỉnh Hồ Bắc, đến Vũ Hán tìm việc. Chồng làm tài xế công nghệ, còn chị nhận chăm sóc một bé gái hơn một tuổi qua đồng hương giới thiệu, thu nhập 6.000 nhân dân tệ một tháng (khoảng 22 triệu đồng). Chủ nhà họ Trần là cha của đứa trẻ. Trần không gặp chị Hoàng mà chỉ dặn dò công việc qua điện thoại và trả trước hai tháng lương. Căn hộ nơi chị Hoàng chăm sóc đứa trẻ là do Trần thuê. Trần chưa bao giờ đến thăm con, nhưng đã mua trước những vật dụng cần thiết như sữa bột, tã bỉm và quần áo, thỉnh...
Lời từ chối nhà tuyển dụng của cô gái trẻ gây xôn xao
Khi bạn cần một công việc nào đó, đừng để nhà tuyển dụng nhìn nhận rằng hoc đang "bố thí" cho bạn. Hãy để họ biết rằng bạn ở đây để giúp họ. Điều đó chỉ có được khi bạn được tôn trọng, và sự tôn trọng chỉ đến khi bạn biết cái gì đúng, cái gì sai để đấu tranh cho nó. “Tôi đang là một phóng viên. Công việc hàng ngày của tôi là phỏng vấn, thu thập tài liệu, chạy deadline, viết bài chỉnh chu nộp biên tập viên. Đến nay cũng đã hơn 4 năm tôi “ăn dầm nằm dề” với nghiệp viết. Giống như mắc bệnh nghề nghiệp, mỗi khi thấy bất cứ cơ hội nào có thể giúp tôi viết cứng tay hơn hoặc hứa hẹn học hỏi nhiều điều, tôi đều tìm đến để cộng tác thêm. Cách đây một tuần, tôi đọc được một tin tuyển...
Câu chuyện ba số 3 - Bob Proctor
Tôi vẫn thường điều khiển các buổi hội thảo vào cuối tuần tại Deerhurst Lodge, bắc Toronto. Vào một đêm, cơn bão đã quét ngang một thị trấn nhỏ ở phía bắc chúng tôi, Barrie, giết hại nhiều người và thiệt hại lên đến hàng triệu đô la. Vào đêm Chủ nhật, trên đường về nhà, tôi dừng xe khi chạy ngang qua Barrie. Tôi dừng lại bên đường cao tốc và nhìn quanh. Ngổn ngang. Khắp mọi nơi đều là những căn nhà đổ nát và những chiếc xe bị lật ngược. Cũng vào đêm đó, Bob Templeton cũng chạy trên con đường cao tốc đó. Cũng như tôi, anh ấy cũng dừng lại để xem sự thiệt hại do thiên tai tạo ra, nhưng suy nghĩ của anh ấy hơn tôi nhiều. Bob là phó chủ tịch của Telemedia Communications, công ty sở hữu một loạt các đài phát thanh ở Ontario và Quebec. Anh...
Món quà giáng sinh
Đó là đêm cuối cùng trước ngày lễ giáng sinh. Tôi vội vã đến siêu thị để mua vài món quà còn lại mà trước đó đã không đủ thời gian để mua. Trong siêu thị lúc ấy rất đông đúc, người ta đang xếp hàng rồng rắn ở quầy tính tiền. Nhìn cảnh tưởng đó, tôi bắt đầu tự than vãn với mình rằng việc mua sắm rồi sẽ kéo dài lê thê trong khi còn rất nhiều việc đang chờ tôi ở nhà... "Năm qua tháng tới, lễ giáng sinh càng trở thành một sự kiện gì đó đầy ồn ào náo nhiệt và phiền toái. Tôi chỉ ước sao mình được nằm dài ra ngủ và chỉ thức giấc sau tất cả những náo nhiệt phiền toái ấy..." Dù vậy tôi cũng cất bước tới khu bán đồ chơi, rồi không dứt lời ta thán về giá cả các món hàng, tự hỏi liệu bọn trẻ có thật sự cảm thấy vui thích khi chơi đùa với những...
Câu chuyện bát mì
Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì"... Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản. o O o Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ. Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa...
Back
Top Dưới