Khu vực Trung Đông thực chất không hề nằm ở phía Đông của châu Á. Vùng đất này trải dài từ một phần Bắc Phi sang đến tận Tây Á. Đằng sau cái tên gọi tưởng chừng như sai lệch về mặt địa lý này là cả một câu chuyện lịch sử thú vị.
Bản đồ phân chia Cận Đông, Trung Đông và Viễn Đông theo lăng kính của người châu Âu. Ảnh: India Today
Xét về mặt địa chính trị, khu vực này bao gồm phần lớn diện tích Tây Á, đất nước Ai Cập (Bắc Phi) và một phần lãnh thổ châu Âu của Thổ Nhĩ Kỳ. Hiện tại, ranh giới cụ thể của vùng đất này vẫn chưa được thế giới thống nhất một cách tuyệt đối.
Khu vực này bao gồm các quốc gia như Saudi Arabia, Iran, Iraq, Kuwait, UAE, Oman, Qatar, Bahrain và Thổ Nhĩ Kỳ. Ngoài ra còn có Israel, Palestine, Syria, Lebanon, Jordan, Yemen, Cộng hòa Síp. Bất chấp vị trí địa lý, sách báo quốc tế vẫn quen gọi đây là "Middle East" (Trung Đông).
Báo Times of India cho biết, cái tên này bắt nguồn từ thời kỳ của Đế quốc Anh. Thuật ngữ "Trung Đông" lần đầu được sử dụng vào năm 1902 bởi Alfred Thayer Mahan, một chiến lược gia hải quân người Mỹ. Lúc bấy giờ, ông dùng nó để chỉ vùng đất nằm giữa Ấn Độ và vịnh Ba Tư.
Vào đầu thế kỷ 20, bản đồ thế giới được vẽ với châu Âu (cụ thể là London) làm trung tâm. Mọi khoảng cách địa lý đều được đo lường từ cột mốc này. Dưới góc nhìn thực dân, phương hướng Đông và Tây đã bị biến thành những định danh mang tính chính trị cố định.
Theo cách phân định đó, Cận Đông là khu vực Balkan và lãnh thổ Ottoman. Viễn Đông là các nước xa xôi như Trung Quốc, Nhật Bản. Còn Trung Đông nằm ở vị trí chiến lược ngay chính giữa hai khu vực này. Tên gọi này chỉ khoảng cách tương đối so với thủ đô nước Anh.
Sau khi được ông Alfred Thayer Mahan khởi xướng, cụm từ này nhanh chóng lan truyền mạnh mẽ. Giới chức Anh và Mỹ đã đưa nó vào các văn kiện ngoại giao và hoạch định quân sự, đặc biệt là sau khi Đế chế Ottoman sụp đổ và các quốc gia mới hình thành.
Tuy nhiên, tính chính xác của tên gọi này luôn bị giới học giả tranh cãi. Cố Thủ tướng Ấn Độ Jawaharlal Nehru là người đầu tiên đề xuất đổi tên thành "Tây Á" (West Asia). Theo Viện Trung Đông (MEI), cách gọi mới này phản ánh vị trí địa lý chuẩn xác hơn góc nhìn từ London.
Tóm lại, khái niệm Trung Đông mang đậm dấu ấn tư duy của các cường quốc châu Âu xưa, phớt lờ đặc điểm địa lý bản địa. Dù vấp phải nhiều ý kiến trái chiều, đây vẫn là thuật ngữ được toàn thế giới chấp nhận và sử dụng rộng rãi suốt hơn một thế kỷ qua.
Nguồn: Tổng hợp và biên tập lại từ báo Tuổi Trẻ và Times of India.
Bản đồ phân chia Cận Đông, Trung Đông và Viễn Đông theo lăng kính của người châu Âu. Ảnh: India Today
Vị trí địa lý thực sự của Trung Đông
Xét về mặt địa chính trị, khu vực này bao gồm phần lớn diện tích Tây Á, đất nước Ai Cập (Bắc Phi) và một phần lãnh thổ châu Âu của Thổ Nhĩ Kỳ. Hiện tại, ranh giới cụ thể của vùng đất này vẫn chưa được thế giới thống nhất một cách tuyệt đối.
Khu vực này bao gồm các quốc gia như Saudi Arabia, Iran, Iraq, Kuwait, UAE, Oman, Qatar, Bahrain và Thổ Nhĩ Kỳ. Ngoài ra còn có Israel, Palestine, Syria, Lebanon, Jordan, Yemen, Cộng hòa Síp. Bất chấp vị trí địa lý, sách báo quốc tế vẫn quen gọi đây là "Middle East" (Trung Đông).
Góc nhìn lịch sử lấy châu Âu làm trung tâm
Báo Times of India cho biết, cái tên này bắt nguồn từ thời kỳ của Đế quốc Anh. Thuật ngữ "Trung Đông" lần đầu được sử dụng vào năm 1902 bởi Alfred Thayer Mahan, một chiến lược gia hải quân người Mỹ. Lúc bấy giờ, ông dùng nó để chỉ vùng đất nằm giữa Ấn Độ và vịnh Ba Tư.
Vào đầu thế kỷ 20, bản đồ thế giới được vẽ với châu Âu (cụ thể là London) làm trung tâm. Mọi khoảng cách địa lý đều được đo lường từ cột mốc này. Dưới góc nhìn thực dân, phương hướng Đông và Tây đã bị biến thành những định danh mang tính chính trị cố định.
Theo cách phân định đó, Cận Đông là khu vực Balkan và lãnh thổ Ottoman. Viễn Đông là các nước xa xôi như Trung Quốc, Nhật Bản. Còn Trung Đông nằm ở vị trí chiến lược ngay chính giữa hai khu vực này. Tên gọi này chỉ khoảng cách tương đối so với thủ đô nước Anh.
Sự phổ biến và những tranh cãi hiện tại
Sau khi được ông Alfred Thayer Mahan khởi xướng, cụm từ này nhanh chóng lan truyền mạnh mẽ. Giới chức Anh và Mỹ đã đưa nó vào các văn kiện ngoại giao và hoạch định quân sự, đặc biệt là sau khi Đế chế Ottoman sụp đổ và các quốc gia mới hình thành.
Tuy nhiên, tính chính xác của tên gọi này luôn bị giới học giả tranh cãi. Cố Thủ tướng Ấn Độ Jawaharlal Nehru là người đầu tiên đề xuất đổi tên thành "Tây Á" (West Asia). Theo Viện Trung Đông (MEI), cách gọi mới này phản ánh vị trí địa lý chuẩn xác hơn góc nhìn từ London.
Tóm lại, khái niệm Trung Đông mang đậm dấu ấn tư duy của các cường quốc châu Âu xưa, phớt lờ đặc điểm địa lý bản địa. Dù vấp phải nhiều ý kiến trái chiều, đây vẫn là thuật ngữ được toàn thế giới chấp nhận và sử dụng rộng rãi suốt hơn một thế kỷ qua.
Nguồn: Tổng hợp và biên tập lại từ báo Tuổi Trẻ và Times of India.