Quán lẩu xương cừu của Luan Liuwei luôn kín chỗ không chỉ bởi hương vị, mà vì thực khách muốn tri ân người chủ đã hy sinh tính mạng để cứu 3 đứa trẻ đuối nước.
Trên một nền tảng đánh giá ẩm thực lớn của Trung Quốc, nhà hàng lẩu xương cừu Liangjian Rongtian hiện đứng đầu hạng mục lẩu tại Bắc Kinh. Với mức chi tiêu trung bình khoảng 100 tệ (375.000 đồng) mỗi người, quán nhận được gần 3.000 bài đánh giá. Phần lớn thực khách khen ngợi chất lượng món ăn, nhưng hơn cả là sự kính trọng dành cho người chủ quán quá cố.
Ảnh của Luan xuất hiện trong buổi trao giải "Công dân tiêu biểu Bắc Kinh năm 2024". Ảnh: News.cn
Chủ nhân của quán là Luan Liuwei, quê Thái An, tỉnh Sơn Đông. Năm 2017, anh cùng vợ là Xue Qiaoyan mở nhà hàng rộng 200 m2...
Bạn đang sử dụng trình duyệt lỗi thời. Trình duyệt này có thể không hiển thị đúng trang web này hoặc các trang web khác.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Góc chữa lành
Lan tỏa giá trị nhân văn và phong cách sống tích cực.
Câu chuyện Lựa chọn khi trưởng thành của thần đồng 3 tuổi biết làm toán, 12 tuổi đỗ đại học khiến ai cũng sốc
Câu chuyện của cô trở thành bài học quý giá về giáo dục và cách nuôi dạy con cái trong xã hội hiện đại.
Thần đồng 3 tuổi biết làm toán, 12 tuổi đỗ đại học
Trần Thục Ân
Trần Thục Ân sinh năm 2000 trong một gia đình trí thức tại thành phố Trạm Giang, tỉnh Quảng Đông (Trung Quốc). Cha mẹ cô đều là công chức nhà nước và đặc biệt chú trọng việc học hành của con cái. Ngay từ nhỏ, Thục Ân đã thể hiện tư chất hơn người khi mới 3 tuổi đã thuộc lòng nhiều bài thơ cổ, thích đọc sách và biết làm phép tính cộng, trừ đơn giản.
Thấy con gái có năng khiếu vượt trội, cha mẹ cô quyết định cho con theo học các chương trình giáo dục sớm. Như một miếng bọt biển, Thục Ân hấp thụ kiến thức rất nhanh, vượt xa bạn bè cùng trang lứa. Khi 6 tuổi, cô nhảy lớp...
Gặp lại những gương mặt từng rất quen trong buổi họp lớp, tôi chợt nhận ra thời gian đã âm thầm thay đổi tất cả.
Sau gần hai thập kỷ rời ghế nhà trường, dịp Tết Nguyên đán vừa qua tôi có cơ hội trở về quê tham dự buổi họp lớp cấp 3. Không còn sự hồn nhiên, vô tư của tuổi học trò, mỗi người giờ đây mang theo một hoàn cảnh, một câu chuyện, một nỗi niềm riêng.
Chỉ sau vài cuộc trò chuyện ngắn, tôi bỗng thấm thía ba sự thật giản dị mà sâu sắc về cuộc sống. Hóa ra, để sống tốt và hạnh phúc, trình độ học vấn hay xuất phát điểm không phải là yếu tố quyết định.
Đừng mải mê kiếm tiền mà đánh đổi hạnh phúc gia đình
Trong cuộc sống, mỗi người đều có lựa chọn khác nhau và hạnh phúc cũng không có một khuôn mẫu chung. Có người coi thành công là...
Ở phía nam của một thị trấn nọ có một chợ bán thực phẩm rất lớn. Trong chợ này có một cửa hàng bán cá tươi rất nổi tiếng và phát đạt, khách đến mua hàng thường phải xếp hàng dài để mua bởi vì cá mà họ bán rất tươi và ngon. Ông chủ của cửa hàng này còn có một chuỗi các cửa hàng cá ở những nơi khác.
Ảnh minh họa
Ông chủ cửa hàng cá đó là một người đàn ông 50 tuổi. Trong một lần được nói chuyện cùng ông, ông đã nói rằng:“Trước đây, việc kinh doanh của tôi chỉ đủ để nuôi gia đình thôi. Có được sự chuyển biến nhiều như thế này là do may mắn một lần tôi đã gặp được một người khách.”
Sau khi châm một điếu thuốc lá, ông kể cho chúng tôi một câu chuyện:
Vào một ngày cách đây đã 5 năm, có một cậu bé chừng 7–8 tuổi tới chợ để mua thức ăn. Cậu...
Một vị thiền sư đi ngao du thiên hạ, khi đến một vùng núi nọ thì chẳng may bị ốm nặng. Ông được một bà lão là chủ quán trà cứu và đưa về nhà chăm sóc . Mặc dù không biết tung tích vị thiền sư, quán nghèo thưa thớt khách, không có tiền nhưng bà lão vẫn tận tình chăm sóc và cứu chữa cho ông …
Hơn ba tháng ròng vị thiền sư mới bình phục. Cảm động trước lòng tốt của bà chủ quán, vị thiền sư trước khi rời đi, đã dành một tuần lễ để đào một cái giếng cạnh quán cho bà lão tiện dùng nước, không phải ra tận suối gánh nữa .
Không ngờ, từ khi dùng nước giếng mà vị thiền sư đã đào để pha bán trà. Trà của bà lão có vị thơm thật đặc biệt và vị trà cũng rất ngon, ai uống một lần cũng phải quay lại. Tiếng lành đồn xa, quán trà của bà lão khách đến...
Một chàng thanh niên đi phỏng vấn xin việc. Trong lúc đang đợi tới lượt mình thì đột nhiên nghe tiếng một người đàn ông trung niên bước đến, nắm tay anh và nói:
"Cuối cùng tôi cũng tìm được cậu rồi! Thật sự rất cảm ơn cậu lần trước đã cứu con gái tôi ngã xuống hồ…"
Chàng trai nghe vậy liền đáp: “Chắc ông nhận nhầm người rồi, không phải tôi.”
Nhưng người đàn ông trung niên vẫn khẳng định: “Chính là cậu, chắc chắn là cậu. Tôi không thể nhận nhầm được.”
Lúc này, chàng trai chỉ còn cách giải thích rõ ràng: “Thực tình không phải tôi. Công viên mà ông nói, tôi còn chưa một lần ghé qua.”
Nghe vậy, người đàn ông buông tay chàng trai ra, buồn bã nói: “Lẽ nào tôi nhận nhầm rồi sao?”
Vài ngày sau…
Chàng trai nhận được giấy báo trúng...
Tiền trong nhà ngày trước cha mẹ để lại đã tiêu hết, người anh trai không đành lòng để em gái ở nhà đợi chết, cậu dùng chiếc xe kéo tự chế của mình đưa em tới một bệnh viện lớn trên thành phố.
Ảnh minh hoạ
Bác sĩ bị tình cảm của hai anh em làm cho cảm động. Sau khi họp bàn, các bác sĩ quyết định miễn phí làm phẫu thuật cấy ghép thận. Người hiến thận tất nhiên là người anh trai câm của cô bé.
Sau đó bác sĩ lại dẫn cậu anh trai vào phòng làm việc, thẳng thắn nói với anh:
“Nếu hiến thận của cậu cho em gái, thì cô bé có thể sống. Nếu không hiến, em gái cậu sẽ nhanh chóng qua đời. Tuy nhiên, nếu trong cuộc phẫu thuật có gì sai sót, thì tính mạng của cậu cũng có thể không giữ được.”
Người anh trai câm sắc mặt tái nhợt, trong lòng nặng...
Một người đàn ông già sống trong ngôi làng nhỏ, cả làng cảm thấy phiền vì ông ta luôn phàn nàn, khiến cho mọi người xung quanh cảm thấy tâm trạng u ám. Càng ngày, ông ta càng khiến mọi người xung quanh khó chịu. Ông luôn khiến những người gặp mặt ông cảm thấy bất hạnh. Vì thế, tất cả người trong làng đều cố gắng hết sức để tránh đối mặt với ông ta.
Ảnh minh họa
Nhưng một ngày nọ, khi ông già bước sang tuổi 80, mọi người ngạc nhiên bởi tin đồn: "Hôm nay là một ngày hạnh phúc với ông già. Ông không phàn nàn bất cứ điều gì. Ông không hề nhăn nhó, thậm chí còn cười tươi rất nhiều".
Dân làng tụ tập quanh người đàn ông và hỏi: "Điều gì đã xảy ra với ông thế?".
"Không có gì đặc biệt cả. 80 năm qua tôi đã cố gắng theo đuổi hạnh phúc nhưng...
Con trai 8 tuổi, nghịch ngợm, đánh nhau với bạn học. Vết bầm tím khắp người, về đến nhà, nó khóc lớn không thôi.
– Ấm ức không?
– Có ạ! – Con trai vừa khóc vừa trả lời.
– Tức giận không?
– Tức giận chứ ạ! – Con trai khóc to lên.
– Con dự tính sẽ làm thế nào?– Con cần ba giúp gì cho con nào?
– Ba, con muốn tìm một viên gạch, ngày mai sẽ đánh cậu ta từ phía sau!
– Ừm, ba thấy được! Ngày mai ba sẽ chuẩn bị cục gạch cho con.– Còn muốn gì nữa không?
– Ba, ba tìm một con dao cho con, ngày mai con sẽ đâm hắn ta từ phía sau!
– Được! Cái này càng hả giận hơn, bây giờ ba đi chuẩn bị một chút.
Tôi đi lên lầu.
Nghĩ rằng được ủng hộ, con trai dần dần bình tĩnh lại. Khoảng 20 phút sau, tôi từ trên lầu dọn xuống một đống lớn quần áo và chăn...
Chàng sinh viên trẻ đang đi tản bộ cùng giáo sư của mình. Trên đường, họ nhìn thấy một đôi dép cũ nằm bên vệ đường. Cả hai đoán là đôi dép của người nông dân đang hì hục cày cuốc dưới cánh đồng gần đó. Chàng sinh viên trẻ nói:
– Thưa thầy, chúng ta thử giấu đôi dép này xem người nông dân kia có thái độ thế nào.
Thầy can ngăn:
– Em đừng bao giờ trêu chọc người nghèo khó để mua vui cho mình. Thay vào đó, sao em không thử đặt vào mỗi bên dép một đồng tiền xem thử phản ứng của ông ta thế nào?
Chàng sinh viên nghe lời thầy và cả hai đứng nấp gần đó chờ đợi.
Khi xong việc, người nông dân khốn khổ lên nơi để dép, chuẩn bị ra về. Khi vừa xỏ dép, ông cảm thấy có vật gì đó dưới chân. Ông cúi xuống tìm và vô cùng ngạc nhiên thấy có một đồng...
Một ngày mùa đông, khi đang trên đường về nhà, Joseph đi qua một cửa hàng nhỏ có treo biển: Nhận vẽ tranh chân dung. Nhìn qua cửa kính thấy anh hoạ sỹ trẻ vẽ những bức chân dung rất đẹp, Joseph quyết định bước vào. Anh ta cũng muốn vẽ một bức chân dung của mình, nhưng lý do lớn hơn là ngoài trời gió lạnh quá, mà căn nhà thì thật là ấm áp
Sau khi thoả thuận, Joseph thoải mái ngồi trên ghế sofa trong căn phòng nhỏ để hoạ sỹ vẽ chân dung với giá 200 đô la. Một giờ sau, bức chân dung hoàn thành, Joseph nghĩ: “Anh ta vẽ đẹp thật, rất có thần, nhưng ngồi có một lúc mà mất những 200 đô la, đắt quá”.
Nghĩ vậy, Joseph giở giọng: “Bức tranh này tôi chỉ trả 50 đô la thôi”. Anh họa sỹ ngớ ra: “Ông đã đồng ý giá 200 đô la thì tôi mới vẽ, nếu không...
1. Một vị tổng thống hỏi bà cụ sống 104 tuổi về bí quyết sống lâu. Bà trả lời:
– Một là dí dỏm
– Hai là học biết cảm ơn.
Lấy chồng từ năm 25 tuổi, ngày nào bà cũng nói nhiều nhất là hai chữ “cảm ơn”. Bà cảm ơn chồng, cảm ơn bố mẹ, cảm ơn con cái, cảm ơn hàng xóm láng giềng, cảm ơn mọi sự quan tâm săn sóc dành cho bà, cảm ơn từng ngày sống yên lành, ấm cúng và vui vẻ.
Mọi lời nói thân thiết của người khác đối với bà, mọi việc làm bình thường nhỏ nhoi dành cho bà, mọi nét mặt tươi cười hỏi thăm bà, bà đều không quên nói hai tiếng “cảm ơn”.
Mọi người không những không ngán đối với vô số lần cảm ơn hàng ngày của bà, trái lại càng gần gũi thương yêu bà, thường cảm thấy nếu mình không thương yêu bà hơn nữa, sẽ có lỗi với từng lời “cảm...