Nếu tiếp tục quen nhau sẽ rất khó khăn, có thể bị mẹ cô ấy phản đối, mâu thuẫn về định hướng công việc và nơi ở.
Khi còn trẻ, học đại học, tôi quen một cô gái lớn hơn mình một tuổi. Chúng tôi quen nhau qua phần hẹn hò của mạng xã hội. Cả hai thu hút nhau bởi đều có điểm chung là để lại MBTI (phương pháp đo lường và phân tích tính cách cá nhân thông qua các câu hỏi trắc nghiệm) trên phần giới thiệu. Về sau tôi mới biết cô ấy chủ động "match" tôi trước vì thấy thú vị, sau đó mới tìm MBTI của riêng mình để đưa lên. Nhớ lại khi đó, cô ấy mọc răng khôn, tôi đã quan tâm, nấu cháo, mua nước cam rồi đưa lên bệnh viện nơi cô ấy làm. Lần đầu tiên gặp nhau tuy ngắn ngủi nhưng rất vui, cả hai đều ngượng ngùng mỉm cười che mặt. Sau khi đi làm về...
Bạn đang sử dụng trình duyệt lỗi thời. Trình duyệt này có thể không hiển thị đúng trang web này hoặc các trang web khác.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Tình yêu & Tâm sự
Chia sẻ cảm xúc và nghệ thuật nuôi dưỡng hạnh phúc.
Em mỉm cười, một nụ cười nhẹ bẫng đủ để không ai nhận ra dấu vết của nó, nhưng anh thấy, và anh hiểu ý nghĩa của nụ cười ấy.,hay em nhỉ, dường như thời gian cho một tình yêu là quá lâu và cho một lời chia tay thật nhanh . Nhanh choáng váng đến nỗi một buổi nhìn sang bên cạnh, nhìn vào mắt em, anh hiểu, mình đã ko còn là của nhau.
Ai đó từng nói, tình yêu chỉ cần một lý do là yêu. Nhưng chia tay thì bao nhiều lý do cho đủ.
Ngày mình yêu nhau cũng thế. Anh luôn lúng túng mỗi khi em hỏi: "Vì sao anh lại yêu em ?".
Lúng túng thật sự. Không phải vì không yêu, mà vì anh không biết yêu em vì cái gì, chỉ đơn giản là từ buổi chiều hôm đầu tiên gặp nhau, anh biết mình phải yêu em. Như định mệnh vậy. Nó rơi xuống đột ngột đến nỗi anh không...
Lúc bé, tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn.
Lúc bé, tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước nước mắt còn vui hơn cả một trận cười.
Lúc bé, tưởng đông bạn là hay, bây giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình.
Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm, chỉ có ở những chỗ ko người, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau, sự ấm áp mới thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế.
Lúc bé, tưởng yêu là hạnh phúc, lớn rồi mới biết yêu còn có khổ đau.
Lúc bé, tưởng thành người lớn là lớn, bây giờ đã thấy có nhiều người đã lớn mà vẫn chưa thành người lớn, và đến khi thật sự thành người lớn thì người ta mới biết không bao giờ bé trở lại được.
Lúc bé, tưởng đóng đinh thì...
Tôi vốn là con trai út nên rất được bố mẹ, anh chị, cưng chiều đặc biệt. Thêm một điều nữa là tôi học rất giỏi. Khi còn ở Việt Nam, từ lớp một cho đến lớp bốn, tôi đều mang phần thưởng cuối năm về khoe với gia đình. Sang Canada, môn học nào tôi cũng lấy được hạng A hết, vì thế bố mẹ tôi càng thương yêu tôi hơn. Nhưng chính điều này đã làm tôi khổ tâm rất nhiều, vì hai ông bà cứ xem tôi như là một đứa con nít vậy, làm cho tôi có cảm giác như mình vẫn mãi là một trẻ con.
Trong ba anh em, anh Hai và chị Ba của tôi tánh tình hơi giống nhau, cả hai đều rất hoạt bát, ăn nói lanh lẹ, riêng chỉ có tôi là hay trầm lặng và ít nói trước mặt mọi người. Tối ngày tôi chỉ thích thu mình trong căn phòng yên tịnh. Tôi gọi căn phòng ấy là giang san...
+ Đừng vội trách tớ chẳng bao giờ khen cậu, nhé! Mỗi lần cậu "xì" tớ, trông cậu cũng... dễ thương lắm. Nhưng không hiểu sao tớ lại nói: "Trông như... khỉ!". Ui, không phải lỗi của tớ đâu! Chẳng qua là... tớ chưa từng quen cô bạn nào thôi!
+ Cậu vẫn giận vì hôm nọ trời mưa tớ không nhường áo mưa cho cậu à? Bởi vì tớ biết cậu sẽ không bị ướt đâu, cái Thảo sẽ đưa cho cậu một cái áo mưa. Vì sao tớ biết? Bởi vì đấy là cái áo mưa của... tớ. Vì sao tớ không đưa trực tiếp cho cậu à? À... ờ... vì tớ biết lúc tớ đưa cái áo mưa cho cậu trông tớ... ngốc lắm! Mà tớ không muốn để lại ấn tượng ngốc như thế trong mắt cậu!
Ảnh minh họa.
+ Cậu trách tớ không bao giờ gọi điện thoại cho cậu. Thật ra thì tớ... thèm lắm chứ! Không biết bao nhiêu lần tớ...
Sự khác biệt văn hóa, ngôn ngữ là có nhưng với chúng tôi, điều đó không là vấn đề gì.
Tôi là sống tại thành phố cổ nước Đức. Vợ là người phụ nữ Việt Nam. Việc thường xuyên đọc báo VnExpress đã động viên tôi chia sẻ câu chuyện tình yêu của chúng tôi lên chuyên mục này. Tất nhiên tôi không giỏi tiếng Việt nên vợ giúp tôi biên dịch.
Tôi là người Đức, sống cùng thành phố với cô ấy. Chúng tôi biết mặt nhau năm năm nhưng không biết thông tin cá nhân nào của nhau. Tôi gọi gia đình cô ấy là người Việt Nam. Tôi thậm chí không quan tâm đến việc cô ấy có chồng hay không. Trước đây tôi từng có bạn gái và cảm giác thật tệ trong mối quan hệ ấy đến mức khi thoát ra khỏi mối quan hệ đó, tôi chấp nhận sự thật rằng mình sẽ ở một mình suốt đời, như vậy...
Ngày đó cô bé lớp 10 tìm thấy địa chỉ của người con trai lớp 12 trên một tờ báo hoa học trò, và đã viết thư làm quen.
Cái nét bút chẳng thể nhầm với ai: xấu, nhưng cố gắng thì vẫn đọc được. Cái cách nói chuyện tự nhiên và thoải mái đến lạ kì: “anh làm bạn với em được không”. Những câu nói bình thường nhưng lại mang đầy ý nghĩa: "anh vui thì nhóc cũng vui."
Đấy là những ấn tượng ban đầu để lại cho người con trai, nhưng lại không bao giờ phai nhạt. Thời gian cứ thế trôi đi. Ban đầu là những lá thư, rồi sau đó là những dòng mail, rồi những dòng tin nhắn qua nick chat. Một tình bạn đã hình thành và ngày càng gắn bó hơn dù 2 người chưa một lần gặp gỡ. Mỗi lần gặp nhau trên mạng, cô bé vẫn bắt đầu với câu nói quen thuộc: “hôm nay anh của...
Nhưng chồng tôi cũng có bắt tôi phải cưới anh đâu, chính tôi là người đã cầu hôn anh trước mà.
Vậy là tôi lên xe hoa về với chồng rồi.
Một ngày trời đông lạnh!
Đám cưới quê. Người ta căng phông bạt, kết hoa, để rồi khi cơn gió ùa qua, làn da tôi lại run run. Môi tôi cũng se se lại. Còn lòng thì tê tái đôi chút. Tôi cũng thút thít như thể là tôi vừa bị mất cái gì mà không có lấy lại được bao giờ.
Đó có phải là cái tự do bay nhảy của thời con gái? Đó có phải là cái cảm giác lâng lâng khi có một cơ số chàng trai đeo đuổi, nói những lời có cánh? Đó có phải là cái cảm giác khi nói em bệnh rồi, có người lo đến xoắn xít, chạy lại sờ đầu , sờ trán, cầm tay, có người thủ thỉ: “ Em không được phép bệnh nữa, có biết không? Làm anh lo” Hay là...
- Em ngủ đi, khuya rồi ! Anh ổn rồi mà!
- Ừ, em ngủ đây!
Chỉ ngắn gọn 2 câu thế thôi. Cô và anh chia tay. Không còn một lời dặn dò, không một câu chào tạm biệt. Anh bảo anh ổn nhưng đôi mắt thì đỏ hoe. Anh bảo anh ngủ nhưng trong lòng trống rỗng, anh lang thang khắp thành phố nhỏ, thẫn thờ không để ý những cơn gió rét đã về tự bao giờ… dù cho đường về còn rất xa.
5h chiều trên con đường tấp nập dòng người trở về nhà. Anh phóng xe trong cái giá rét lạnh lẽo của gió mùa cuối năm. Lúc đi vì quá vội vã, anh chỉ mang trên mình 1 chiếc áo sơ mi mỏng và 1 áo khoác. Trên đường đến với cô, anh chỉ để ý cột cây số bên đường, đếm thời gian để mong được gặp cô, để rồi dù cô chỉ cho anh 15 phút ngắn ngủi nhưng đối với anh, khi cô xuất hiện là lúc...
Nhưng anh đi vội quá, anh đi mà chưa dạy em, dạy em cách để có thể quên anh đi. Mãi mãi!
*****
Phong tới đón Vân trong ở sân bay, khi nắng chiều tắt lụi sau những rặng cây ven đường.
Lâu rồi không trở lại Hà Nội, những cảm giác trong Vân chẳng hề mới mẻ, tất cả mọi thứ như mới chỉ xảy ra ngày hôm qua vậy. Nghĩ tới những điều đó, trong lòng Vân gợn lên những cảm giác nao nao khó tả.
“Lần này chị ra ngoài này có việc gì?”
Phong lên tiếng, Vân quay về với thực tại, Vân quên mất là đang đi bên cạnh Phong, cậu em trai nhỏ hơn Vân hai tuổi.
“Chị ra đây có chút việc tranh thủ đi chơi chút xíu, xa Hà Nội cũng hai năm rồi nên có chút nhớ” Vân khẽ cười...
Vậy là Củ Cải có người yêu mới!
Tưởng rằng đã có thể quên tất cả để đi trên con đường của riêng mình. Tưởng rằng trái tim này đủ vô tâm để buông đi một tình cảm không thuộc về mình, vậy mà tại sao vẫn bất ngờ, hẫng hụt, vẫn đau?
Củ Cải đứng chờ xe bus với một chàng trai lạ. Cậu ấy cao, trắng trẻo, và điển trai. Tôi dừng xe đạp ở phía đối diện. Bên kia đường, chỉ cần Củ Cải ngẩng lên là có thể nhìn thấy tôi phía trước. Vậy mà không, Củ Cải cười ríu rít và luôn nhìn về phía cậu bạn đứng bên cạnh. Tôi giống như cây mùa thu trút lá. Tầng tầng lớp lớp những cơn gió thổi đến, cuốn đi những chiếc lá cuối cùng còn xót trên cành, chỉ còn thân cây ở lại với cô đơn.
Củ Cải có người yêu mới. Điều mà tôi không bao giờ ngờ tới. Xưa tôi vẫn nghĩ...
Yêu một người nghĩa là chúng ta phải trưởng thành từng ngày, để đủ chín chắn xây dựng và bảo vệ cho tình yêu.
Tôi từng đọc mấy câu ngôn tình đại loại: "Yêu đúng người thì bạn không cần phải trưởng thành". Điều đó không đúng chút nào. Khi thật sự yêu một ai đó, bạn cần phải trưởng thành. Bạn sẽ trưởng thành để giữ gìn và nuôi dưỡng tình yêu đó, theo một cách bình yên nhất, không nước mắt âm thầm, không uất ức chịu đựng mà chỉ có những thông điệp nhỏ bé (đôi khi đối phương cũng chẳng nhận ra) trong những lần tranh luận, giận nhau, bất đồng quan điểm.
Anh thường không thức khuya cùng tôi, bởi anh cần sức khỏe để làm việc. Anh đủ tỉnh táo để không nương theo những thói quen xấu của tôi. Khi yêu, tôi giống như một đứa trẻ lao theo cánh...