- "Mày chẳng học ở đâu xa, học ngay anh mày đấy!".
- Tiếng mẹ lại đay nghiến tôi mỗi khi tôi làm việc gì sai trái. Nhưng kể từ ngày anh tôi lấy vợ thì câu nói của mẹ đã trở thành "Diễm xưa".
Thỉnh thoảng tôi cố ý nhắc tới ông anh quý hóa của mình thì nhận ngay được cái lườm cho qua chuyện, kèm thêm mấy cái bạt tai chữa cháy của mẹ.
Ông anh quý hóa là con của bác tôi. Nhìn bề ngoài nhiều cô phải thần tượng để lại ánh mắt sắc lẹm liếc theo: Cao to, đẹp trai, khỏe mạnh, thành đạt, giàu có lại nhà con một ở chốn kinh kì...
Nhưng bước sang cái tuổi "trạc ngoại tứ tuần", bạn bè anh đã làm cha của mấy đứa con thì anh vẫn sớm khuya một mình. Không phải anh nhát gái hay vô cảm mà ngược lại, anh là một gã si tình...
Năm 20 tuổi, khi anh đang...
Bạn đang sử dụng trình duyệt lỗi thời. Trình duyệt này có thể không hiển thị đúng trang web này hoặc các trang web khác.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Tình yêu & Tâm sự
Chia sẻ cảm xúc và nghệ thuật nuôi dưỡng hạnh phúc.
Chúng ta đã, đang và sẽ cháy cho cạn nhiệt của tuổi thanh xuân với những hoài bão, ước mong và dự định để rồi một ngày bất chợt nhận ra định mệnh đã đưa mình sang một lối rẽ khác không thể nào đoán trước.
Cho những năm tháng thanh xuân sẽ mất, hoặc đã mất của chúng ta…
Cuộc đời mỗi người luôn là một dấu chấm hỏi lớn về tình yêu, về bè bạn, về công việc, về những con người quanh ta. Và sống, là chặng đường đi tìm đáp án cho những câu hỏi đó dẫu biết sẽ có những câu trả lời khiến mình phải bàng hoàng và sửng sốt. Nhưng đi qua rồi, ai cũng sẽ mỉm cười chấp nhận và đi tiếp thôi…
Có ai biết chàng trai mình chơi từ bé rồi đem lòng yêu suốt thời niên thiếu sẽ bỏ đi, và cô gái lại sống chết đem lòng yêu một người khác dù vẫn nghĩ trái tim...
Chuyện kể rằng: ngày xửa ngày xưa, có 1 đôi nam nữ yêu nhau say đắm. Cô gái Hath rất xinh đẹp, thông minh và giàu có. Chàng trai Gimi nghèo khó, chẳng có gì ngoài tình yêu chân thành...
Để làm đẹp mình hơn trong mắt người yêu, một hôm Hath quyết định vào tiệm duỗi tóc. Khi trở về, Hath xinh đẹp và lộng lẫy gấp ngàn lần hơn. Mọi người đều trầm trồ khen ngợi nàng là người đẹp nhất thế gian. Lời đồn đến tai thần Venus. Nữ thần sắc đẹp rất tức giận vì Hath xinh đẹp hơn mình, nên bắt Hath phải chết.
Và rồi nàng Hath chết, song sắc đẹp của nàng vẫn không tàn phai. Chàng Gimi đặt nàng nằm trong 1 chiếc quan tài bằng pha lê, và chàng quyết tâm đi đến cùng trời cuối đất tìm cách cứu nàng. Chàng đi ròng rã ngày này sang tháng khác, vượt qua...
Nước Mỹ, năm 1972. Tại một tỉnh vùng núi xa xôi, trong một thị trấn nhỏ vô danh, có một chàng trai bị kết án tù. Cảnh sát đã chứng minh được rằng anh phạm tội và 3 năm tù là thời gian vừa đủ để anh sửa chữa lại mọi chuyện.
Nhưng Mary - người vợ sắp cưới của chàng trai - thì không thể tin đều đó. Ngày mở phiên tòa, mặc cho chàng trai không ngừng quay về phía sau tìm kiếm thì cô vẫn vắng mặt.
Trước khi lên chiếc xe dành riêng cho các tù nhân, chàng trai nhờ chuyển cho Mary một lá thư rồi bước đi ngay. Anh không kịp nhìn thấy Mary đang đứng khuất phía sau vừa khóc vừa nắm chặt tờ giấy với những dòng ngắn ngủi: "Anh biết rằng anh không xứng đáng với tình yêu của em. Anh cũng không dám hy vọng em còn yêu anh sau những chuyện này. Nhưng...
Ngày xưa, có lần tập đoàn yêu tinh họp nhau lại để lên kế hoạch làm hại con người.
Một con yêu tinh nói:
“Chúng ta nên giấu một thứ gì đó của con người mà nó rất quí giá của con người”
“Nhưng giấu cái gì bây giờ? “
Sau khi suy nghĩ, một yêu tinh đáp: “biết rồi, hãy lấy đi hạnh phúc của họ, họ sẽ ngày đêm phải khổ sở u uất. Nhưng vấn đề là giấu nó ở đâu bây giờ? phải giấu ở nơi nào mà họ không tìm được ấy!”
Một yêu tinh khác cho ý kiến: “Thử quẳng nó lên đỉnh một ngọn núi cao nhất thế giới xem”
Nhưng ý kiến đó bị phản đối ngay:
”Không được, con người họ rất khoẻ mạnh, chuyện leo núi có nhằm nhò gì đâu”
Một yêu tinh khác lại có ý kiến: “Vậy ta giấu nó xuống vực biển sâu nhất nhé?”
Nhưng các yêu tinh lại đồng loạt phản đối ...
Trống rỗng… một khoảng trống vô cùng lớn, đến nỗi khi nhắm mắt lại tôi cũng không nhìn thấy. Không thề tìm kiếm. Dù đã cố hình dung, cố nắm bắt dù biết chỉ là trong trí tưởng tượng. Nhưng vô ích, đáp lại tôi chỉ duy nhất là tiếng thét gào của con tim. Lạnh. Cái lạnh đáng sợ của gió biển, cảm giác đó trước đây không phải như vậy. Tôi yêu biển lắm, yêu cơn gió lành mang mùi hương của biển, yêu những hạt cát mịn khi đôi chân lướt đi nhẹ tênh. Nhưng giờ phút này đây, tôi chỉ cảm thấy nỗi hoang mang và sự tuyệt vọng. Tại sao ư? Tôi cũng không biết. Tại sao tôi lại ở đây? Tôi tìm ai? Những chuỗi sự việc cứ hỗn độn, không biết phải sắp xếp thế nào. Nên bắt đầu từ đâu? Từ năm năm trước hay là trước đó nữa hay là hiện tại?
- Linh.
- …
- Gió...
Anh là một chàng trai rất phong lưu. Với vẻ bề ngoài điển trai cùng một tính cách phóng khoáng, đã không biết bao cô gái theo đuổi anh, cho dù biết anh và cô là một cặp.
Còn cô là một người con gái hiền thục và dịu dàng. Cô không có vẻ đẹp sắc sảo, hiện đại như bao cô gái đang theo đuổi anh. Mặc dù biết anh là một người có tính trăng hoa, nhưng cô vẫn yêu anh thắm thiết và chung tình. Yêu trong thấp thỏm, lo âu. Yêu trong đau khổ.
Cô rất thích những ngày trời mưa và cũng rất thích đi dưới mưa. Mỗi lần, khi cô chạy ra khỏi ô để dầm mưa, để được cười nói và nhảy nhót dưới mưa, anh cũng luôn muốn cùng cô làm những điều mà cô thích. Nhưng những lúc ấy, cô đều ngăn anh lại.
“Tại sao em lại không để anh cùng dầm mưa với em vậy?"- anh hỏi...
Bảy giờ tối, như thường lệ, Sean ngồi cafe với một vài đối tác quan trọng. Nhưng hôm nay, anh có cảm giác gì đó rờn rợn, lành lạnh chạy dọc sống lưng suốt từ lúc anh bước ra khỏi cơ quan đến giờ.
Cố gắng giữ cho mình bình thường và tự nhủ chỉ là mớ cảm xúc lung tung, anh hướng đầu óc mình về công việc, cho đến khi, anh tình cờ quay người về phía góc trái của quán và phát hiện một khuôn mặt rất quen đang chăm chú nhìn mình. Là Kei. Cô ngồi một mình, chống cằm, nhìn về anh không một cái chớp mắt. Khi nhận thấy anh phát hiện ra mình, Kei nở một nụ cười nhẹ và tiếp tục... nhìn.
Sean khó chịu vô cùng, anh cảm thấy mình đang bị làm phiền. Anh đang làm việc, và anh không muốn có bất cứ thứ gì xen vào. Nhất là Kei. Anh lẳng lặng quay đi...
My Angel - Jim Brickman
“Everyday on my way to school, I see an angel on the bus...”
(Mỗi ngày tới trường, tôi đều gặp một thiên thần trên xe buýt...).
Suốt một thời gian dài, nó đã để dòng status ấy trên Facebook của mình.
Như một phản xạ có điều kiện, năm ngày một tuần, nhiều tuần rồi kể từ khi nó chuyển sang học sáng vào đầu năm lớp 11, nó có một thói quen kì lạ. Bước lên xe bus, nơi đầu tiên nó nhìn là cái ghế ấy, góc trong cùng bên phải của hàng ghế thứ ba từ dưới lên. Bởi, nó biết, luôn có một người ngồi đúng chỗ ấy.
Đó là Thiên Thần.
Nó không quen Thiên thần và ngược lại. Nó lặng lẽ quan sát Thiên Thần mỗi ngày, như một thói quen khó bỏ, từng hành động của cậu ấy trên cái xe rộng mười mét vuông đều được nó thu vào não bộ...
- Khi anh cầu hôn cô chỉ nói 3 từ: TIN TƯỞNG ANH!
- Lúc cô vì anh sinh con gái đầu lòng, anh nói: KHỔ THÂN EM!
- Con gái xuất giá theo chồng, anh ôm lấy cô nói: CÒN CÓ ANH!
- Ngày anh nhận được giấy báo bệnh của cô, anh không ngừng lặp đi lặp lại câu nói: ANH Ở ĐÂY!
- Khoảnh khắc cô phải lìa khỏi thế gian này, anh hôn lên trán cô và thỏ thẻ nói: HÃY ĐỢI ANH!
Suốt cả cuộc đời này, anh chưa hề một lần nói với cô rằng "ANH YÊU EM", nhưng... tình yêu vẫn mãi hiện hữu, trường tồn theo thời gian.
YÊU LÀ TRÁCH NHIỆM, TRÁCH NHIỆM ĐÓ LÀ CẢ CUỘC ĐỜI !!!
Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.
Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc con phố - con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai biết đó là 'tình yêu từ ánh mắt đầu tiên'.
Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô gái đang ngồi.
Cô gái ngẩng lên hỏi:
- Tôi có thể giúp gì được...
Trời hôm nay có mưa. Những giọt mưa nghiêng nghiêng tựa như muôn vàn nước mắt của thế gian đang rơi xuống. Buồn. Gió lạnh từng cơn thổi qua khung cửa. Ngoài đường, những dòng người hối hả lao đi...
Hôm nay là thứ bảy. Những ngày cuối tuần thế này, tôi thường đi cà phê, nhưng hôm nay thì không. Thôi gặm nhấm cô đơn bằng ly cà phê đắng mà bằng những cơn mưa cuối mùa...
Thói quen cà phê một mình của tôi đã được bao lâu rồi? À, lẩm nhẩm, lẩm nhẩm, một năm ba tháng mười ngày, kể từ cái hôm chia tay anh. Nhanh quá, mới đây mà đã chừng ấy rồi sao? Lắm lúc tôi giật mình lo sợ mình mất đi ý niệm về thời gian. Anh đã có người yêu mới. Anh vẫn vui cười đi ngoài đường và không hề gọi cho tôi một cú điện thoại nào. Vậy mà, tôi vẫn chờ, vẫn đợi...