Ở khoảng cách mà em có thể quay lại là nhìn thấy, để có thể an tâm mà bước về phía trước, với một niềm tin rằng anh vẫn luôn ở trong tầm với của em.
Anh!
Chúng ta quyết định để dành cho mỗi người một kỳ nghỉ dài mà không có nhau, khi những cuộc cãi vã, căng thẳng chẳng đầu chẳng cuối cứ lung lay mãi cái gốc rễ của mối quan hệ mà anh và em đã tận tâm vun vén thật nhiều. Mặc dù không muốn, nhưng chúng ta buộc phải tự mình giải quyết những khúc mắc nảy sinh xuất phát từ mỗi người.
Và em nghĩ, chỉ có xa nhau một thời gian mới khiến chúng ta có thể bình tâm lại, mới có thể khiến anh và em nhận ra những tật xấu của bản thân, để biết trân trọng tất cả những biến cố đã vượt qua, hoặc sợi dây tình cảm đã bám chặt đến nỗi tất cả bỗng thành...
Bạn đang sử dụng trình duyệt lỗi thời. Trình duyệt này có thể không hiển thị đúng trang web này hoặc các trang web khác.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Tình yêu & Tâm sự
Chia sẻ cảm xúc và nghệ thuật nuôi dưỡng hạnh phúc.
Bộ lọc
Chỉ hiển thị:
Đang tải…
Anh và cô đã quen nhau từ hồi rất trẻ. Cả hai đều xuất thân là con nhà nghèo. Đến khi lên đại học, trong túi anh ấy chỉ có 100 đồng còn cô gái mặc bộ quần áo của mẹ đã sứt chỉ. Lúc đó cả hai cùng nghĩ chắc chắn sẽ phải trụ chân tại thành phố Bắc Kinh này.
Khi đó cô mới có 20 tuổi và anh 21 tuổi.
Dưới trăng cũng chẳng có hoa nhưng không vì thế mà làm cho tình yêu giữa hai người phai nhạt. Cả hai cùng ngồi vừa đọc sách vừa nói chuyện tình của họ bên hồ. Anh tiện tay hái một nắm cỏ bên cạnh mình và gấp thành một chiếc nhẫn cỏ, cẩn thận đeo vào ngón tay nhỏ xinh của cô. Cô cười đáp "Trông đẹp đấy chứ!".
Chiếc nhẫn cỏ này, cô kẹp trong cuốn sách. Sau này, thỉnh thoảng vẫn trộm đeo. Anh nói "Sau này kiếm được tiền, anh sẽ mua chiếc nhẫn...
Nhớ... Mùa đông trong vòng tay anh như ôm cả mặt trời trong vòng tay ấm áp, kể anh nghe những câu chuyện vu vơ...
Sáng nay, bước chân xuống đất, cảm nhận nền gạch, trời vẫn còn lạnh lắm cho dù hôm qua dự báo sẽ có nắng. Vội rút chân lại, chui mình vào chăn ấm, ngồi thu mình vào trong cái ấm áp của tấm mền, ôi sao ấm vậy, ấm như... vòng tay của người ấy. Lại nhớ anh!
Nhớ... Những buổi sáng cố mèo lười ngủ thêm chút chút. Để rồi đợi anh gọi dậy đi học. Những lúc ấy thật hạnh phúc biết bao dù hai đứa chẳng ở gần nhau...
Nhớ... Mùa đông trong vòng tay anh như ôm cả mặt trời trong vòng tay ấm áp, kể anh nghe những câu chuyện vu vơ... Em im lặng lắng nghe và cố gắng ghi nhớ khoảnh khắc ấy khuôn mặt anh, nụ cười anh tất cả in đậm mãi...
- Em sẽ trở về phải không em?
- Em sẽ về, có thể 1 năm, 2 năm, hay 5 năm nữa em sẽ về, nếu như có một ngày chị yêu em...
Hoàng Ngân lặng người trước câu trả lời của thằng em nhỏ hơn mình 5 tuổi. “Nhóc” là một người em trai, một người bạn đã chia sẻ rất nhiều chuyện với Ngân. Những khi Ngân khóc, Ngân đau lòng hay hạnh phúc với tình yêu của mình Ngân đều kể với nó. Bao nhiêu năm kể từ ngày Ngân và nhóc quen nhau trên mạng nhỉ? Có lẽ là đã 3 năm. Mọi chuyện trong 3 năm vẫn như một thước phim quay chậm đang tái hiện trong đầu Ngân.
Tại sao cuộc đời lại có những trái ngang đến thế nhỉ. Ngân nhớ như in một ngày cuối đông, nó đi bên cạnh Ngân, giọng nó ấm áp:
- Chị nè, mẹ kêu em chuyển ra Hà Nội với mẹ.
Gương mặt Ngân không tránh khỏi...
"Người ta" có vợ thì đã sao, giàu thì đã sao, Thụy không cần cả hai thứ đó. Thụy chỉ cần được ở bên người ta, được vùi mình trong hơi thở nồng ấm, ngọt ngào của "người ta" là đủ...
*****
Gió lao xao thổi làm se cuốn mấy đọt lá sả. Khoảng đất nhỏ sau nhà giờ đã thành mãnh vườn xinh xinh, xanh ngít màu nhựa sống. Coi vậy mà nhanh đến để, hôm Thụy về, nơi đây chỉ là ngôi nhà hoang với toàn cây dại mọc rậm rạp. Thêm một mùa mưa nữa trôi qua chừng như đủ để cuốn phăng chút hy vọng cuối cùng còn sót lại trong Thụy trôi dài trên con đường rãi nhựa vô hồn. Để giờ đây, nó đang hấp hối, trần trụi phơi mình dưới cái nắng chói chang. Thụy không còn nhớ mình đã quẫy gánh qua bao nhiêu con đường, đã bấm chuông bao nhiêu số nhà trong ròng rã mười...
Anh tặng cô một chiếc cốc sứ trắng nhân ngày sinh nhật. Trên mặt cốc có in hình anh và cô lồng trong một trái tim màu đỏ. Cô rất thích, nâng niu trân trọng. Tình yêu mười năm của cô cuối cùng cũng được đáp lại. Ai cũng bảo cô và anh rất đẹp đôi...
Kỷ niệm ba tháng yêu nhau, cô suy nghĩ mà không biết nên tặng anh món quà gì. Cuối cùng cô chợt nhớ ra, anh nói rất thích không khí của bữa cơm đầm ấm. Vậy, cô sẽ nấu cho anh một bữa cơm.
Cô mua rất nhiều sách nấu ăn về đọc, chọn các món ăn mà cô nghĩ là anh sẽ thích, tỉ mỉ tập nấu. Một tuần trôi qua, cô có thể nấu ngon tất cả các món ăn mà cô đã chọn lựa ra.
Chủ nhật hôm đó, cô mời anh đến. Anh rất ngạc nhiên trước tài nấu nướng của cô. Người ta nói quả không sai, muốn tới trái tim của...
Đàn ông nếu biết kỹ quá khứ của vợ thì đau đầu lắm. Còn đàn bà, nếu biết hơi nhiều về hiện tại của chồng thì đau tim lắm...
18 giờ, chị gọi điện thoại đến Công ty của chồng, chú bảo vệ nói rằng: “sếp vừa đi ăn tối ở nhà hàng”. Linh tính cho chị biết đó là... nhà nàng chứ không phải nhà hàng.
20 giờ, sau khi cho các con ăn xong, chị phi xe máy đến nhà nàng. Ô tô của sếp đang đỗ ở trong sân. Linh tính đã không đánh lừa chị. Có cái gì đó rất nóng, trào lên nơi cuống họng nhưng chị đã kịp nuốt khan nó vào.
Không ấn chuông, không đập cửa, cũng không gào thét, chị cởi chiếc giày bên chân phải của mình, treo vào phía trong cánh cửa sắt rồi phóng xe về nhà, giúp các con ôn bài.
Gần 23 giờ đêm, sếp mới chỉnh trang lại y phục, chải lại mái...
Chiếc hộp rỗng chứa đầy những nụ hôn của cô con gái chính là món quà vô cùng quý giá mà người cha luôn giữ bên mình. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta nhận được những món quà quý giá như vậy nhưng lại vô tình bỏ qua...
Có một người cha nghèo đã quở phạt đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấy gói quà mầu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một cái hộp giấy. Sáng sớm hôm sau, đứa con gái nhỏ vẫn mang hộp quà đến nói với cha: “Con tặng bố!”. Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình tối hôm trước nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra, thấy cái hộp trống rỗng.
Ông mắng con gái. Đứa con gái nhỏ ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng...
Cô vốn là một người con gái xinh đẹp. “Vệ tinh” xung quanh cô nhiều không kể xiết, nhưng cô bỏ ngoài tai tất cả để cho anh - một công nhân làm việc ở nhà máy, thu nhập còn không đủ cho 3 bữa ăn hàng ngày. Cô chấp nhận từ bỏ cả gia đình, thậm chí là công việc đầy tương lai của mình để cưới anh.
Sau khi kết hôn, anh và cô mượn được nhà kho của một người bạn, họ sắp xếp lại thành một tổ ấm giản dị. Mùa đông đến, căn nhà kho trống trải hút gió lại càng trở nên lạnh giá. Khi ấy chưa đủ tiền mua chăn, cô thường bị giật mình tỉnh dậy giữa đêm vì lạnh. Những lúc đó, anh chỉ biết ôm chặt cô vào lòng, dùng hơi ấm của cơ thể sưởi ấm cho cô.
Một ngày cô trở về nhà với vẻ mặt thất thần nhợt nhạt, anh lo lắng hỏi cô có phải bị bệnh rồi không? Cô...
Phát hiện người yêu đi lăng nhăng, khi anh ta thú nhận mọi việc với cô, câu đầu tiên cô hỏi anh là “Anh có yêu cô ta không?”
Anh chàng ra sức lắc đầu.
Chính lúc ấy cô đã tha thứ hết cho anh.
Bởi vì anh nào có yêu người đó, nên tất cả những việc anh ta làm đều có thể tha thứ được.
Điều cô quan tâm nhất không phải lý do tại sao anh lừa dối cô, mà là anh ta có yêu cô kia không.
Anh không yêu người kia, vậy là cô cảm thấy an ủi rồi, cảm thấy mình vẫn thắng thế.
Chúng ta có phải đang tự lừa dối mình không nhỉ? Phản bội là phản bội, yêu hay không yêu có liên quan gì?
Đàn ông mà biết được người yêu của mình có tình ý với kẻ khác thì điều mà họ quan tâm nhất chắc chắn không phải là cô ta yêu hay không yêu người kia mà là cô ta lên...
Một lần nữa anh lại cờ bạc thua nặng nề và tất nhiên người anh tìm gặp là cô. Anh mong cô giúp anh một lần nữa thôi...
Cô - một cô gái nhỏ nhắn với thân hình gầy guộc khắc khổ đôi mắt cô hay buồn nhìn về xa xăm, cô không xinh nhưng nhìn lâu ai đó đều thấy ở cô một nét duyên ngầm. Cô đang học cao đẳng năm 2, khoa ngoại ngữ trường ĐH NTT. Anh cũng vậy, anh cũng đang học năm 2 ngành xây dựng trường ĐH VL. Anh và cô quen nhau thật tình cờ và sự tình cờ ấy đã làm cô đau khổ vì quá yêu anh.
Anh và cô gặp nhau trên một trang mạng xã hội, lý do cô làm add anh là vì hai người cùng quê, học cùng trường phổ thông, nhưng không biết nhau vì xong lớp 10 anh đã chuyển xuống Sài Gòn học. Đúng là: “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyện đối...
Yêu Phong, nhiều lúc Linh cảm thấy mình như con ngớ ngẩn. Dù cả hai đã qua thời kỳ tiền "mãn teen" lâu rồi nhưng cái tật hay phát ngôn gây sốc của Phong vẫn không bỏ được. Yêu nhau 3 năm, Linh vẫn luôn cảm thấy Phong là một cái hố đen vũ trụ sâu thăm thẳm, mà cô - thì chẳng thể khám phá hết nó.
Tóm tắt sơ qua cái "lịch sử hào hùng" của 2 người là như thế này:
Lúc mới quen
Phong là sinh viên năm 2, còn Linh thì mới lò dò bước chân vào ngưỡng cửa đại học. Nhà cô không xa trường, nhưng bởi cái tính muốn tự lập nên Linh nhất quyết xin cha mẹ cho cô ở trong ký túc xá. Và Phong chính là "đàn anh" được đẩy ra "hướng dẫn" Linh, hay nói toạc móng heo ra là đi làm khuân vác không công cho cô.
Cả một quãng đường từ cổng đến ký túc xá nữ, cái...