Em sẽ biến mất khỏi cuộc đời anh
- Một ngày nào đó khi anh không còn yêu em, em sẽ xóa hết tất cả dấu vết của mình và biến mất như chưa từng xuất hiện trong cuộc đời anh- Nàng nói với tôi bằng một thái độ kì lạ. - Tại sao phải xóa hết dấu vết?- Tôi ngạc nhiên và hơi hoang mang. - Em không muốn người yêu sau này của anh phải chịu tổn thương khi nhìn thấy những kỉ vật của chúng ta. Tôi mơ hồ hiểu điều nàng nói. Những kỉ vật giữa tôi và người yêu cũ luôn khiến nàng bực bội. Mỗi khi phát hiện ra những thứ đồ đó, nàng lại bảo tôi vứt chúng, nhưng tôi chỉ cất đi để nàng khỏi nhìn thấy. Từ chú Gấu bông đến những tấm ảnh chụp chung, những thứ đồ tôi đã từng coi như báu vật giờ phải nép mình trong những góc tối đầy bụi bẩn. Tôi không muốn đối xử với những kỉ vật của mình...
Bây giờ chơi hay nghỉ?
"Hôm nay em trốn học." – anh nhắn tin cho nó. "Sao anh biết?" – nó rep lại. "Em đi đâu?" "Megastar. Hôm nay ra phim mới. Em đi với mấy đứa lớp mà. Hôm nay trốn tập thể chứ có phải mình em đâu." "Em giỏi nhỉ. Có biết đang là thời điểm nước rút rồi không? Còn mấy tháng nữa là thi Đại Học. Hả?" "Em xin lỗi. Hì hì" Mỗi lần làm gì sai, nó đều le lưỡi mà nói câu xin lỗi. Và nó biết mỗi lần như vậy anh đều tha thứ. Nhưng dường như là nó đã nhầm. Nhầm một cách tệ hại. "Nếu muốn tìm 1 người lập lại kịch bản khoảng thời gian này năm ngoái thì cứ việc." – anh nhắn lại chỉ có vậy, nhưng nó biết anh đang giận. Nó chợt sợ, chợt đau đến buốt tim. "Đúng là em đi tìm nhưng không phải là tìm người thay thế. Em chỉ muốn... chỉ muốn..." – nó viết...
Bất ngờ một tình yêu
- Cậu chưa quên thật á? - Ừ. Thì sao? - Cũng ba năm rồi. Thế mà còn nhớ như in, nhớ dai thật đấy! Hằng lúc nào cũng lảm nhảm về việc tôi không thể ngưng nhớ về Minh. Nó há hốc mồm nhìn tôi khi tôi bảo tôi vẫn nhớ Minh, mà nó bảo cũng đúng, gần ba năm hơn mà những ngày ấy tôi không thể nào quên được. Tôi còn nhớ ngày mà tôi thất thểu ôm cái cặp nặng trịch ra khỏi lớp, tôi bắt gặp Minh ngồi bệt dưới sân trường, ngay cây bàng to nhất mà chân đẫm máu, tôi hốt hoảng dìu cậu ấy vào trong phòng y tế.Đến tận 8h tối, chúng tôi mới được về. Và Minh gãi gãi cái đầu, cảm ơn tôi. Và đó là nụ cười đẹp nhất... Tôi thích Minh từ lúc ấy, tôi thích nghe tiếng giày Minh chạy qua lớp của tôi chắc nịch. Muốn đứng ở lầu bốn, nhìn bóng Minh qua hàng...
Yêu thật lòng hay yêu giả dối?
- Em định bắt cá hai tay đấy à? - Anh nói gì cơ? Chi quay lại tròn xoe mắt nhìn Quân. - Không phải à, đưa một tay đây anh giữ, không thì em ngã xuống hồ bây giờ. - Hì hì. Không cần, cứ kệ em... Em cứ thích bắt cá hai tay đấy. Nói rồi Chi huơ huơ tiếp cái lưới con con... Quân nhìn cái dáng nhỏ con của Chi bên mép nước, chẳng nói được gì chỉ biết cười trừ. Anh nằm lên bãi cỏ bên hồ. Cuối chiều, những đám mây trắng chuyển dần sang màu mỡ gà, mặt trời như quả cầu lửa rực đỏ một góc trời. Gió thổi mạnh hơn, đám lau sậy uốn mình trong gió, rung rung những bông lau trắng xóa. Gần đấy, sen đã tàn, chỉ còn lại những gương sen xa bờ, thay vào đó là hoa súng nở rộ. Hồng, trắng, vàng chen nhau nở giữa hồ như những cô gái yểu điệu váy áo đang...
Bao lâu rồi ta chưa nói yêu nhau?
Anh không có thời gian cho một câu chỉ dài ba chữ. Em gom hết muộn phiền để quên mất mình phải nói yêu anh... Bao lâu rồi ta chưa nói yêu nhau? Cũng đã đến lúc... Em không còn buồn khi lâu lắm rồi anh không nói yêu em... Không còn chạnh lòng khi hàng loạt mẩu tin em luôn là người kết thúc... Không còn xót cho những buổi hẹn hò thưa dần rồi vắng hẳn... Không còn đau cho những thói quen yêu thương đã thành thủ tục phải trao và thành nghĩa vụ phải làm... Anh bận, còn em lại có quá nhiều thì giờ để nghĩ những chuyện vẩn vơ... Em hiểu, tình yêu không còn là câu chuyện em từng mơ. Ta yêu nhau, nhưng mỗi người một khác. Tình yêu của anh lý trí, rõ ràng và lạnh ngắt! Em không là gì, ngoài là một trong vô vàn những cái tất cả của anh...
"Anh yêu em" lần nữa được không?
- Anh yêu em ! ... Ừ… - Em làm người yêu anh nhé ? - Không. - Lí do? - Em yêu Phong rồi. - Ờ... Không sao, anh đợi... - Dở hơi! - Quá khen! - Chịu anh rồi đấy... 2AM. Căn phòng vẫn lạch cạch tiếng bàn phím. Linh vươn vai, nhấp thêm một ngụm café đắng cay đắng ngắt. Đây không phải lần đầu Hiếu nói với Linh điều này. Mỗi lần Linh đều từ chối bằng một lí do khác nhau. Đơn giản bởi Linh nghĩ mình không hợp với Hiếu. Hiếu sống nội tâm, ít giao tiếp, thẳng thắn nhưng ăn nói vụng về. Linh thì lại thích những anh chàng hơi “xấu xa” một chút, hơi bảnh chọe một chút, hơi mồm mép một chút và... hơi khốn nạn một chút. Người ta nói đúng :”Niềm vui thì dễ quên còn đau khổ thì không bao giờ”. Linh cũng đã từng điêu đứng với biết bao cuộc...
Anh yêu em khác mọi người
Em bảo anh: “Xe đạp của em hỏng rồi, em phải đi bộ nửa tiếng đồng hồ mới đến nhà ga”. Em cứ tưởng là anh sẽ tỏ ra quan tâm và nói: Sao em không đi taxi? Em có mệt không? Thế nhưng anh lại bảo: Dù sao thì đường cũng gần thôi, và em cũng có dịp để giảm béo. Em bực mình, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Hôm sau khi ngủ dậy, em thấy trên bàn có chiếc chìa khóa xe đạp của anh và thức ăn bữa sáng thịnh soạn anh đã chuẩn bị sẵn cho em. Bấy giờ em mới phát hiện: Thì ra anh yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì cả – đây là cách yêu của anh, khác với mọi người. Em bảo anh: “Em muốn đi thăm Osaka và Hà Lan để thưởng thức biển hoa tươi ở đấy”. Em cứ tưởng anh sẽ tỏ ra quan tâm và nói: Em muốn đi đâu cơ? Nào, chúng mình lên kế hoạch...
Vì... anh vẫn còn yêu em...
Đã một năm rồi nhỉ, kể từ lần đầu ánh mắt hai ta gặp nhau, và chỉ giữ được nhau trong hai ngày ngắn ngủi, vui thật đấy, em bảo là mình có duyên, anh cũng nghĩ vậy, vì anh không nghĩ sẽ có một cô bé dễ thương như em, cùng tên với anh, để chúng ta có thể gặp nhau trong dịp này, nhưng vui, rồi cũng chỉ hai ngày thôi, và ta chia tay. Chúng ta đã nói với nhau thật nhiều điều, nhưng điều mà anh muốn nói nhất, anh vẫn chưa nói ra, anh yêu em... Một tháng sau nhỉ, đúng một tháng – thời gian ta vẫn giữ liên lạc với nhau, anh đã ngỏ lời - Mình yêu ấy - Không biết, hi Anh chờ đợi, và yêu em... Một tuần sau, có lẽ cô bé của anh phải suy nghĩ nhiều lắm nhỉ... - Mình có bạn trai rồi, xin lỗi nha... Mình muốn chúng mình mãi là bạn, được...
Anh về đây! Nhưng em ở đâu?
"Anh đi nghĩa vụ bây giờ cũng chỉ một năm rưỡi thôi, không còn phải đi 3 năm như trước đâu"! "Anh tưởng quãng thời gian đấy không lâu à... đối với em nó dài lắm như một thập kỉ. à không cả thế kỉ í". "Đồ ngốc em hâm quá đấy... bảo em ngốc quả không sai". "Vâng em ngốc... thế anh thử tính xem nếu xa nhau cả một quãng thời gian như thế. Anh có nhớ em như em nhớ anh không?" "Ừ nhỉ... thế mà anh cũng không nghĩ ra." "Giờ thì người ngốc mới là anh đấy"?! Rồi cái ngày chàng trai lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc cũng tới... Ngày lên đường, chàng trai và cô gái lưu luyến, trao nhau bao lời hời hứa. Ngày trở về hứa hẹn một tương lai... "Em sẽ chờ anh chứ?" "Sẽ mãi chờ và mãi đợi ngày anh trở về". Đoàn xe...
Anh sẽ đến ngay!
Hân đi ngược dòng người dưới cơn mưa… Cơn mưa vội vã đổ xuống con phố bên quán cóc nhỏ ven đường khiến Hân cô đơn khó hiểu. Cô bé cô đơn trong chính tình yêu của mình, cô đơn trong mọi cuộc vui, và cô đơn mọi lúc. Chẳng hiểu tại sao tâm trạng buồn một chút là ai đó sẵn sàng dìm mình vào cơn mưa, tại sao khi lòng đứt đoạn lại thêm mưa làm chi cho tình cảh thêm oan trái, Hân chỉ muốn thử cảm giác giữa đông mà dầm mưa thì sẽ như thế nào. Cô ghét mưa nhưng rồi lại đang hoà vào nó, tìm một cảm giác lạnh đông cứng, rồi quên. Quên việc phải yêu cái người luôn chỉ biết yêu mình cô như thế nào cho đúng, cho đỡ đau. Lạ quá, Hân rất yêu Quang và không ai phủ nhận điều ngược lại. Rằng Quang chưa bao giờ nghĩ sẽ làm Hân tổn thương dù chỉ một...
Anh sẽ cưới em!
Anh sẽ cưới em nhé. Và em sẽ là một thành viên trong gia đình ấm áp và nhỏ bé của anh. Một gia đình, không phải lúc nào cũng rộn lên những tiếng cười. Nhưng gia đình ấy sẽ không có nhiều nước mắt đâu em à. Mẹ anh khó tính lắm, nhưng sẽ không có những cuộc đấu khẩu giữa mẹ chồng và nàng dâu đâu. Lúc em buồn, ngoài anh ra, em cũng có thể ôm lấy mẹ và khóc. Anh biết mẹ sẽ yêu em, và quan tâm đến em giống như 2 đứa con trai nghịch ngợm bọn anh. Em sẽ tíu tít bên mẹ để làm những món ăn bình dị nhưng sẽ rất ngon. Những món ăn mà dù có đi đâu, vào nhà hàng nào cũng không thể có được. Những món ăn mà trong đó có tình cảm của mẹ và em dành cho gia đình. Anh sẽ quát em khi em quên không lau bếp ga sau mỗi lần nấu ăn. Anh sẽ chạy đến cầm tay...
Anh vẫn nợ em một trái tim
Cuối thu, gió hanh hao làm khô bờ môi trong se lạnh, ta lại bất chợt thấy những mùi hương quẩn quanh trong làn gió cuối chiều hay khi màn đêm dần buông. Những bông hoa hình sao trắng khẽ rơi, lấm tấm trên vỉa hè, gửi lại tóc ai hương hoa sữa thoảng thơm mà ngọt dịu. Và sau một đêm, mùi hương nồng nàn đến không chịu nổi, như một nỗi nhớ lâu ngày tan ra và tìm đến với nhau da diết... Ta thích hoa sữa thơm dịu dàng thôi, như cảm xúc của ta ngày ấy. Ta đếm ngược thời gian, và thấy xa lắm rồi ngày ta biết yêu lần đầu, khi ta dành cho người chút mong nhớ của riêng ta mà người đâu hay biết. Để xa dần, xa mấy mùa gió, xa mấy mùa hoa, kỷ niệm ấy trôi vào vắng lặng... không môi hôn vụng dại, không nắm tay đưa đón, biết gì đâu mùa thu Hà Nội? Ai...
Back
Top Dưới