Hố bom quê tôi
Miệt Thứ quê tôi nhà nào cũng có hơn một cái hố bom. Nhà tôi đếm sơ sơ có bảy cái. Những miệng hố to tròn, nước sâu hun hút. Mùa khô, mương rạch cạn trơ đáy, nước trong đìa cũng vơi nhiều, vậy mà hố bom vẫn đầy ắp. Ảnh minh hoạ Cha nói những năm chống Mỹ, vùng đất này là nơi kháng chiến ác liệt, bom liên miên, đất trời nổ tung, làng mạc tan hoang. Bom rơi xuống, để lại những dấu tích không thể xóa nhòa. Người ta gọi đơn giản: hố bom. Cái tên trần trụi như chính nguồn gốc của nó, không màu mè, không hoa mỹ. Hồi nhỏ mỗi chiều tắm sông chán chê, tôi vẫn không dám bơi vào hố bom. Nó sâu, sâu lắm. Mẹ vẫn thường bơi xuồng ra hái bông súng dưới đó, những cọng bông súng dài ngoằng, trắng nõn. Tôi nhớ hoài dáng mẹ cúi xuống vớt từng đóa...
Khoảnh khắc đặc biệt của một tấm hình
Giữa những trang album cũ kỹ, ngả màu theo năm tháng, có một tấm hình mà mỗi lần nhìn lại, lòng tôi đều dâng trào một cảm xúc khó tả. Tấm hình Bà ngoại và Mẹ sau ngày 30-4 Trong bức ảnh ấy, bà ngoại và mẹ đứng bên nhau, ánh mắt rạng ngời, đôi môi khẽ mỉm cười. Đó là một ngày đặc biệt - ngày hòa bình trọn vẹn về với đất nước, ngày mà mẹ, khi ấy vừa tròn mười sáu tuổi, được hít thở không khí của tự do sau bao năm dài chiến tranh. Tấm hình ấy chụp sau ngày 30-4-1975. Tôi không có mặt ở đó, nhưng mỗi lần nghe mẹ kể, tôi như được sống lại trong giây phút lịch sử ấy, trong dòng người hân hoan đổ ra đường, trong màu cờ đỏ rợp bóng trên từng góc phố, từng con đường. Cả huyện Triệu Hải (thị xã Quảng Trị bây giờ) lúc này như bừng tỉnh sau...
Đoàn tụ con trai sau 27 năm mất tích
Trung Quốc - Ngày 20/12/1998, sau khi tan làm, Triệu Minh Lượng đến đón con trai tại nhà người quen thì được thông báo bé đã mất tích. Sáng 21/3/2025, tại Đội điều tra hình sự thuộc Cục Công an thành phố Miên Dương, tỉnh Tứ Xuyên, vợ chồng Triệu Minh Lượng ôm chầm lấy người con trai mất tích từ khi mới 6 tháng tuổi. Cuộc hội ngộ sau 27 năm khiến cả gia đình vỡ òa trong nước mắt. Con trai ông Triệu, từng có tên là Triệu Dương Dương, nay mang họ Lâm được xác định là nạn nhân của một vụ bắt cóc vào năm 1998 tại thành phố Giang Du, tỉnh Tứ Xuyên. Thời điểm đó, vợ chồng ông Triệu cùng con gái lớn và con trai nhỏ mới 6 tháng tuổi đến Giang Du làm việc. Ông làm nghề lái xe, còn việc chăm sóc con cái do vợ đảm nhiệm. Ngày 20/12/1998, ông...
Bác sĩ tí hon nhờ vợ bế đi chữa bệnh cứu người
Vợ chồng Xiao được vinh danh là một trong những "Gia đình đức hạnh nhất Trung Quốc" vì tình yêu cổ tích và những điều tốt đẹp đã làm cho cộng đồng. Anh Xiao sinh ra trong ngôi làng nghèo thuộc Thượng Nhiêu, Giang Tây. Mắc bệnh về di truyền nên chiều cao của anh dừng lại ở 90 cm. Vì nỗi đau bệnh tật và thương người làng nghèo khó, điều kiện y tế kém, Xiao quyết tâm trở thành bác sĩ. 30 năm trước, học xong, vay được 500 tệ anh mở một phòng khám tại nhà. Tuy nhiên, vẻ ngoài nhỏ bé khiến nhiều người làng nghi ngờ năng lực của Xiao. "Lần đầu thấy cậu ấy, tôi nghĩ nhỏ thế sao mà chữa bệnh cho mình. Đây chắc là thằng lừa đảo thôi", một người làng nhớ lại. Bác sĩ Xiao đến khám bệnh cho người già trong làng. Ảnh: SCMP Vì vậy, anh thường...
Mất bạn vì cho vay tiền
Ngày nhận lại đủ số tiền người bạn vay hai năm trước, Lan Phương biết đây cũng là lúc tình bạn 20 năm giữa hai người kết thúc. Cuối năm 2022, cô bạn thân ở quê của Lan Phương hỏi vay 30 triệu đồng làm vốn khởi nghiệp lại sau hàng loạt những biến cố không may. Người vay hứa sẽ trả đủ sau nửa năm. Phương chuyển khoản luôn với hy vọng giúp bạn vượt qua khó khăn. Qua hẹn trả nợ 6 tháng nhưng không thấy người bạn đả động gì, Phương nhắc và được hứa "vài bữa nữa có đủ sẽ trả". Một năm sau vẫn bặt vô âm tín, cô nhắn tin được hẹn thêm ba tháng, nhưng hết ba tháng cũng không có hồi âm. Hai tháng trước, thấy bạn đăng ảnh đi du lịch nước ngoài kèm những dịch vụ sang chảnh lên Facebook, Phương giận dữ, gọi điện yêu cầu trả nợ. Người này giải...
Cậu bé ăn xin trả ơn ân nhân sau 21 năm
Trung Quốc - Một buổi sáng năm 2014, cô Đới Hạnh Phần, chủ một quán ăn ở Chiết Giang nhận được cuộc gọi của người đàn ông lạ, nói muốn gặp để trả ơn. Người phụ nữ 45 tuổi bối rối không biết người này là ai. Vài ngày sau, một người đàn ông tứ tuần cao lớn xuất hiện và nói: "Chị ơi, em là Hà Vinh Phong, đứa trẻ ăn xin được chị giúp đỡ 21 năm trước". Hà Vinh Phong và Đới Hạnh Phần trong ngày đoàn tụ năm 2014. Ảnh: QQ Đới Hạnh Phần nhớ lại câu chuyện xảy ra năm 1993, khi cô mới 24 tuổi, trên đường từ huyện về nhà tại làng Dương Phủ, huyện Tiên Cư, thành phố Đài Châu, tỉnh Chiết Giang, phát hiện có ba thiếu niên bám theo mình. Sợ quá, cô đi nhanh về trước nhà rồi vớ lấy chiếc cuốc giơ lên hỏi: "Các người định làm gì?". Ba đứa trẻ bị dọa...
Kết có hậu của bà mẹ 30 năm tìm con mất tích
30 năm đi qua 60 thành phố lớn nhỏ để tìm đứa con mất tích, bà Trần không ngờ con trai những năm qua sống cách mình 10 km. Ngày 12/10/1994, bà Trần Hiểu Dung ở TP Trùng Khánh đưa con trai 4 tuổi Dương Phán Phán cùng ra chợ bán hàng. Trong lúc mẹ bận bịu, cậu bé tự lang thang đi chơi quanh sạp hàng, lúc sau thì mất hút. Gia đình đã báo công an và tỏa khắp nơi tìm kiếm nhưng không có tung tích. Chồng bà Trần tức giận, đổ lỗi cho vợ, tuyên bố "nếu không tìm thấy con trai đừng về nhà nữa". Kể từ ngày đó, bà Trần bắt đầu hành trình một mình đi tìm con trai. "Tôi rất tuyệt vọng, thậm chí còn không muốn sống", người phụ nữ hồi tưởng. Trong 30 năm, bà Trần Hiểu Dung đã đi tìm con khắp Trung Quốc. Ảnh: qq Người mẹ dự đoán Dương Phán Phán...
Con thành tài nhờ bố khích lệ lấy điểm '0'
Người cha đồng ý cho con trai được làm điều mình muốn nếu cậu bé đạt điểm 0 trong mọi bài kiểm tra. Lưu Tuyên cùng gia đình từ Đài Loan sang định cư tại Mỹ khi con trai Lưu Nghĩa lên 8 tuổi. Ở Đài Loan, Lưu Tuyên từng là một tác giả nổi tiếng. Những năm đầu sống tại xứ sở cờ hoa, con trai Lưu Tuyên rất ngoan ngoãn và chăm chỉ học tập, là niềm tự hào của bố mẹ. Tuy nhiên khi Lưu Nghĩa lên 12 tuổi và bước vào trung học, cậu trở nên nổi loạn. "Con muốn trở thành tay đua xe tài năng như Michael Schumacher. Anh ấy nổi tiếng và giàu có. Thế nhưng bằng tuổi con anh ta thường xuyên bị điểm 0. Bởi vậy con nghĩ mình chẳng cần phải học giỏi làm gì", Lưu Nghĩa nói với bố. Lưu Tuyên là một tác giả nổi tiếng của Đài Loan. Ông cũng đã dạy cho con...
Cô bé nhận bài học nhớ đời vì vứt đồ mẹ mua
Cầm chiếc hộp bút mẹ mới mua, Presleigh (Florida, Mỹ) không vui mà phát cáu, ném món đồ vào thùng rác. Chiếc hộp bút bị Presleigh vứt vào thùng rác. Trong sự ngỡ ngàng của mẹ là Hayley Hassell, Presleigh 6 tuổi hét lên: "Thật ngu ngốc. Cả lớp con đã có cái hộp bút này rồi nên con không muốn nó nữa", rồi vùng vằng bỏ về phòng. Chiếc hộp bút màu hồng hiệu LOL là món đồ đang thịnh hành ở Mỹ, Hassell đi ba cửa hàng mới mua được. Sốc trước phản ứng của Presleigh, bà mẹ quyết định dạy con một bài học. "Tôi đã làm việc vất vả để đảm bảo tài chính, cho con những thứ nó cần", Hassell chia sẻ trên trang cá nhân. "Tôi nghĩ rằng mình luôn luôn dạy con biết rằng bản thân may mắn như thế nào nhưng rõ ràng Presleigh cần được nhắc nhở". Hộp bút...
Mẹ giả vờ để con gái mù đi học 'một mình' trong 5 năm
Chị Vũ Linh (Trung Quốc) đi bên cạnh con gái bị khiếm thị hầu hết thời gian trong ngày, nhưng không hé miệng để con biết. Buổi sáng, đường phố ở Cáp Nhĩ Tân, tỉnh Hắc Long Giang nhộn nhịp người, một cô bé mù với mái tóc đuôi ngựa, khuôn mặt tròn cầm gậy gõ xuống mặt đường để đi một cách thận trọng. Gõ lên một vũng nước nhỏ, cô nhanh chóng né, gõ trúng lốp xe bên lề đường, cô từ từ đưa tay trái để xác định vật thể, tiếp tục tránh và đi. 368 mét, con đường đi học 15 phút này là điều tự hào nhất của Thanh Lịch (11 tuổi). 5 năm trước, cô bé được mẹ cho đến Cáp Nhĩ Tân để học trường giáo dục đặc biệt, và ở một căn nhà thuê cạnh trường. Từ ngày đầu tiên Thanh Lịch bước ra thế giới, người mẹ trẻ đã âm thầm đi bên cạnh. Không xa, không...
Chê người vô gia cư 'lười', doanh nhân thấm đòn sau 3 tối ngủ vỉa hè
Kieren hiện sống trong một ngôi nhà đáng mơ ước ở thủ đô London cùng với bạn gái xinh xắn và một cô con gái nhỏ đáng yêu. Nhờ tự lập, anh đã trở thành một doanh nhân giàu có. Kieren lái những chiếc xe tốt nhất, mặc quần áo đẹp nhất và xài những chiếc đồng hồ xịn nhất. Theo vị doanh nhân trẻ tuổi, những người vô gia cư là những kẻ lười biếng. Nếu chăm chỉ, họ hoàn toàn có thể kiếm được một nơi để ngủ mỗi tối. Để chứng minh điều đó, Kieren quyết định tạm rời bỏ vị trí của mình để sống 3 ngày trên một con phố nổi tiếng nguy hiểm với người vô gia cư nhất thủ đô London - theo chương trình Rich Kids Go Homeless. Anh mang theo một chiếc túi ngủ, bộ quần áo đang mặc và một đôi tất cho trải nghiệm đặc biệt của mình. "Tôi nghĩ việc mình hóa...
Chuyện di cư của cựu cơ trưởng khi nhận ra 'chẳng là gì ở Bắc Kinh'
Bài viết là chia sẻ của cựu cơ trưởng hãng hàng không quốc gia Trung Quốc, người từng sống chết ở lại Bắc Kinh, Thượng Hải, nhưng cuối cùng từ bỏ mọi thứ khi nhận ra mình chẳng thể bon chen nổi ở hai thành phố lớn này. Cuối cùng anh theo gia đình đến với Canada, theo Sohu. Một trong những đêm cuối thu năm 2011, trong chuyến bay từ Quảng Châu đến Bắc Kinh, sếp của tôi, anh Bưu đang ngồi trong buồng lái. Lúc đó, tôi vẫn là phi công phụ. Anh Bưu là một giảng viên hàng không, sống ở khu biệt thự cao cấp ở Bắc Kinh), lái xe sang. Con cái anh đang ở trường điểm của Bắc Kinh. Anh rất tự hào về con mình rất chăm học. Anh Bưu nói: "Mỗi lần tôi về nhà đều bảo con trai dừng học và đi chơi để giảm bớt căng thẳng". Tôi chưa kịp khen anh Bưu...
Back
Top Dưới