Đôi bàn tay nguyện cầu – Xúc ᵭộng câu chuyện ý nghĩa sâu sắc phía sau một kiệt tác
Vào thế kỷ 15, tại một làng nhỏ nọ, có một gia ᵭình có tới 18 người con. Cha của họ phải làm việc tới 20 tiếng ᵭồng hồ mỗi ngày mà cả gia đình chỉ đủ để đắp đổi qua ngày. Thế nhưng, hai người con lớn trong nhà vẫn có nhiều mơ ước. Cả hai ᵭều muốn học vẽ vì họ có năng khiếu từ nhỏ. Sau không biêt bαo nhiêu buổi nói chuyện suốt đêm tɾên chiếc giường ᵭông chật αnh em, hαi người con lớn có một quyết ᵭịnh. Họ sẽ tung một ᵭồng xu. Người thuα sẽ làm thợ mỏ, dùng toàn Ьộ thu nhậρ ᵭể chu cấρ cho người thắng ᵭi học. Còn người thắng, sαu 4 năm học, sẽ chu cấρ tài chính cho người còn lại ᵭi học, dù Ьằng cách Ьán tɾαnh hαy ρhải ᵭi làm thợ mỏ. Đồng xu ᵭược tung lên, AlЬɾecht Duɾeɾ thắng cuộc và ᵭược ᵭi học. AlЬeɾt thuα, và ᵭi tới vùng mỏ ᵭầy пguγ...
Chiếc đồng hồ cũ và giá trị lớn nhất cuộc đời
Mỗi người trong đời khi sinh ra điều mang trong người một giá trị. Có lẽ sẽ có nhiều bạn luôn tự hỏi: Giá trị lớn nhất của cuộc đời mình là gì, và luôn tìm câu trả cho nó nhưng mãi vẫn không tìm được. Trước khi nói về giá trị lớn nhất của cuộc đời bạn, mời các bạn tham khảo câu chuyện sau: Một người cha ốm yếu linh cảm sẽ chẳng sống được bao lâu đã gọi con gái tới và nói: “Đây là chiếc đồng hồ mà ông của con đã cho cha và nó hơn 200 tuổi rồi. Nhưng trước khi giao nó cho con, con hãy mang xuống chợ bán. Nếu có người hỏi giá, thì con đừng nói gì hết mà chỉ đưa 2 ngón tay. Nếu có người trả giá, thì con đừng bán, và mang trở về. Đến lúc đó, ta sẽ nói cho con biết giá trị lớn nhất của cuộc đời con là gì?” Sáng hôm sau, cô...
Khách Tây làm 'ông già Noel' cho trẻ em Việt
Hơn 800 món quà được cộng đồng người nước ngoài tại TP HCM bí mật chuẩn bị, gửi gắm hy vọng về một Giáng sinh ấm áp cho trẻ em kém may mắn. Giữa tháng 12, vợ chồng chị Kerry, 38 tuổi, người Anh ghé một nhà hàng quen thuộc tại phường An Khánh. Thay vì gọi món ngay, họ dừng lại trước cây thông Noel dựng ở lối vào, nơi treo hàng chục tấm thiệp ghi điều ước của những đứa trẻ chưa từng gặp mặt. Đọc tấm thiệp "mong có bộ dụng cụ học tập mới", Kerry cùng chồng đến cửa hàng văn phòng phẩm, chọn mua bộ đồ dùng cho học sinh trung học rồi tỉ mẩn gói trong giấy bọc đỏ. "Ở Anh, Giáng sinh là dịp để trao gửi yêu thương. Thật hạnh phúc khi món quà nhỏ của chúng tôi có thể mang niềm vui đến một đứa trẻ Việt Nam", Kerry nói. Sống ở Việt Nam 8 năm, cô...
Như mây mùa hạ
Mẹ đang hái rau ngoài vườn bỗng té nhào; mẹ ra đi nhanh như cơn lốc! Cha già hơn, khắc khổ hơn khi phải loay hoay trong nghèo khó để nuôi ba cậu con trai. Lăn lộn cả ngày ngoài sông, bắt từng con hến đổi gạo. Sục mình trong nước cả ngày, chiều về chưa kịp thay bộ đồ ướt đã vội nhen bếp. Thím Hân xóm bên lỡ thì, người gầy nên hơi xanh. Thím tử tế, luôn nhìn người đàn ông đối diện bằng ánh mắt đề phòng, nếu ai đó tinh ý sẽ hiểu… thím như không muốn ai bước qua ngưỡng cửa ngôi nhà nhỏ gần mép sông. Ba đi cào hến, mỗi bận xe xẹp, ba hay vô nhà thím mượn đồ bơm. Trò chuyện nhiều lần, ba cảm mến người đàn bà này *** Năm nay, lần giỗ thứ ba của mẹ. Ba thắp nhang, xin phép mẹ đưa người đàn bà khác về thắp lửa cho ngôi nhà thiếu hơi ấm...
Giá trị của hòn đá
Có một học trò hỏi thầy mình rằng: - Thưa thầy, giá trị của cuộc sống là gì ạ? Người thầy lấy một hòn đá trao cho người học trò và dặn: - Con đem hòn đá này ra chợ nhưng không được bán nó đi, chỉ cần để ý xem người ta trả giá bao nhiêu. Vâng lời thầy, người học trò mang hòn đá ra chợ bán. Mọi người không hiểu tại sao anh lại bán một hòn đá xấu xí như vậy. Ngồi cả ngày, một người bán rong thương tình đã đến hỏi và trả giá hòn đá một đồng. Người học trò mang hòn đá về và than thở: - Hòn đá xấu xí này chẳng ai thèm mua. Cũng may có người hỏi mua với giá một đồng thầy ạ. Người thầy mỉm cười và nói: - Tốt lắm, ngày mai con hãy mang hòn đá vào tiệm vàng và bán cho chủ tiệm, nhớ là dù chủ cửa hàng vàng có mua thì cũng không được bán...
Câu chuyện 3 người thợ xây một bức tường
Có một cuốn sách của một nhà cải cách tôn giáo thế kỷ 15, trong đó ông kể một câu chuyện xảy ra từ khi ông còn nhỏ. Câu chuyện ấy đã thay đổi toàn bộ cuộc đời ông. Ông kể rằng một ngày nọ ông đi qua một tòa nhà lớn đang xây dưới ánh mặt trời nóng đến rộp cả da, quanh đó là những người đàn ông đan bưng bê gạch đá, tất cả đều ước đẫm mồ hôi. Ông đến hỏi: “Các anh đang làm gì thế?”, và ông nhận được ba câu trả lời…khác nhau. Người thợ xây thứ nhất nói với một thái độ gắt gỏng: ông không thấy đường à? Tôi đang cực khổ chét hồ để ốp từng viên gạch chứ còn làm gì nữa. Người thợ xây thứ hai điềm tĩnh hơn, ông ta xếp các viên gạch thành một hàng ngay ngắn, lướt mắt nhìn chúng rồi nói: Tôi đang xây một bức tường đấy thôi. Ông tiến đến...
10 câu chuyện hay ý nghĩa về cuộc sống bạn nên đọc một lần trong đời
Những câu chuyện hay về cuộc sống luôn khiến người ta cảm thấy lạc quan và yêu đời hơn. Trong cuộc sống vốn dĩ xô bồ và náo nhiệt này, vẫn còn tồn tại thứ gọi là tình thương giữa con người với con người... Sự tự tin giúp chúng ta làm được tất cả mọi thứ Trong năm học mới, lớp chúng tôi được thầy Huân đảm nhận dạy môn Toán. Vào buổi học đầu tiên, thầy đã phát đề kiểm tra cho cả lớp. Tuy nhiên, ai cũng ngạc nhiên vì cách thức chia bài và chấm điểm khá “lạ lùng” của thầy. Thầy nói: “Trong đây có tất cả 3 đề, đề đầu tiên sẽ bao gồm các bài tập dễ và khó, nếu hoàn thành tất cả sẽ được 10 điểm, đề thứ 2 là những câu khá dễ nhưng điểm số tối đa chỉ dừng lại ở mức 8, còn đề cuối cùng chỉ toàn các câu cực dễ và điểm cao nhất mà các em có thể...
Cậu học trò giữ lửa lịch sử qua kỷ vật
Mai Phú Hào, cậu học trò lớp 12 Trường THPT An Biên (An Giang) sở hữu 700 kỷ vật, hiện vật chiến tranh và phụ trách phục dựng, phục chế nhiều món đồ có giá trị lịch sử. Những món kỷ vật thời chiến tranh là "gia tài" quý của cậu học trò Mai Phú Hào. Ảnh: Nguyên Anh Yêu lịch sử từ chuyện kể của người cậu Đến ngôi nhà nhỏ ở xã An Biên, tỉnh An Giang, chúng tôi được chiêm ngưỡng bộ sưu tập 700 kỷ vật, hiện vật thời chiến tranh và bất ngờ khi đây lại là “gia tài” của một em học sinh lớp 12. Dẫn chúng tôi đi xem, kể tường tận về từng món đồ mình sở hữu, em Mai Phú Hào như một người kể chuyện truyền cảm hứng thực thụ, từng câu chuyện hấp dẫn, sinh động qua giọng điệu và hình ảnh chân thực của những đồ vật. Hào chia sẻ, từ lớp 4 em đã bắt...
Gia đình Tây cho con 'học cả thế giới' tại Việt Nam
Thay vì ngồi trên ghế nhà trường, nhiều gia đình nước ngoài chọn Việt Nam làm trường học worldschooling cho con nhờ môi trường an toàn, chi phí rẻ và văn hóa bản địa đặc sắc. Khi bình minh vừa ló dạng trên biển Cửa Đại (Hội An), Nicky Mumford thong thả khuấy ly cà phê sữa đá, đánh thức 4 đứa con, bé lớn nhất 12 tuổi, nhỏ nhất lên 2. Sau bữa sáng, hai con lớn ngồi vào bàn học Toán và Văn trực tuyến theo chương trình phổ thông của Australia. Giờ học chính quy kết thúc cũng là lúc phần "worldschooling" (học cả thế giới) bắt đầu. Vợ chồng Nicky dẫn các con len lỏi vào khu phố cổ, thử đổ bánh xèo, học làm đèn lồng và gốm sứ. Buổi chiều, cả nhà ra biển. Trên đường đi, những đứa trẻ liên tục đặt câu hỏi về các loài cá, sứa và văn hóa chài...
Tấm bằng đại học Y gần 60 năm tuổi và câu chuyện về một bác sĩ quân y
Gần đây, trên các diễn đàn mạng xã hội, nhiều hình ảnh về những tấm bằng tốt nghiệp đại học từ nhiều thập kỷ trước của thế hệ cha ông được chia sẻ, thu hút sự quan tâm của cộng đồng mạng. Những tấm bằng không chỉ là kỷ vật cá nhân, mà còn gợi mở câu chuyện về một thời kỳ học tập và cống hiến của các thế hệ trí thức đi trước. Trong số đó, nổi bật là hình ảnh tấm bằng tốt nghiệp bác sĩ đa khoa của Trường Đại học Y Hà Nội, cấp năm 1966, của ông Phạm Văn Lạn. Tấm bằng do Giáo sư Hồ Đắc Di - Hiệu trưởng đầu tiên của Trường Đại học Y Hà Nội sau Cách mạng Tháng Tám - ký. Tên đầy đủ và đúng của ông là Phạm Văn Lạn, song trên bằng in thành Phạm Văn Lan do thiếu một dấu chấm. Ông Phạm Văn Lạn học khoá 1961 - 1966, cùng khóa với liệt sĩ, bác sĩ...
Bài văn tả mẹ đạt 9 điểm gây sốt mạng, tinh tế nhất là lời phê của giáo viên
Ở bất cứ nơi đâu, hình ảnh người mẹ luôn hiện lên như điều thiêng liêng và gần gũi nhất với mỗi con người. Chúng ta đều cách riêng để nói lời yêu thương, thể hiện lòng biết ơn với mẹ. Với những học sinh tiểu học, tình cảm ấy còn được thể hiện qua những bài tập, câu văn mô tả trong trẻo và chân thật nhất. Bạn Vũ Mai Hương (SN 2003, Hà Nội) luôn giữ gìn bài văn viết về mẹ, được cô giáo cho 9 điểm từ khi còn là học sinh lớp 5. Mới đây, bạn đăng tải bài văn lên nền tảng mạng xã hội Threads như cách để lưu giữ kỷ niệm. "Đọc lại thấy yêu mẹ quá. Hồi đó vừa viết vừa lau nước mắt vì thương mẹ", bạn viết trên trang cá nhân. Bài viết nổi bật với dòng mực tím, những dòng chữ được nắn nót cẩn thận, từng câu văn nhẹ nhàng thể hiện sự quan sát...
Đến một ngày ba má nhớ nhớ, quên quên...
Má tôi nay ngoài 80, bắt đầu lẩn thẩn khiến tôi vui buồn lẫn lộn. Vui vì trời thương, má vẫn ở lại với chúng tôi đến lúc này và chạnh lòng vì bà đã dần lãng quên nhiều thứ. Minh họa Hôm chở má về giỗ ngoại, nghe má hỏi chị họ - con của dì tôi - rằng: "Má con khỏe không L.?". Nghe má hỏi, tôi "đứng hình" một lúc và rơi vào trạng thái khó tả. Lúc ấy má tôi không nhớ dì đã mất cách đây một năm, và tôi biết rồi sẽ đến lúc má còn quên nhiều hơn thế. Tôi đã chuẩn bị tinh thần, không lâu nữa đâu! Từ lúc này trở đi tôi bắt đầu hiểu phần nào tâm trạng của bạn bè tôi kể về "sự lẫn" của ba má hay ông bà mình. 1. Anh bạn đồng nghiệp tôi từ Thanh Hóa vào Sài Gòn lập nghiệp, một bận về quê vào đã bần thần kể khi anh vừa bước vào nhà thì ba anh...
Back
Top Dưới