Bạn đang sử dụng trình duyệt lỗi thời. Trình duyệt này có thể không hiển thị đúng trang web này hoặc các trang web khác.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Góc chữa lành
Lan tỏa giá trị nhân văn và phong cách sống tích cực.
“Đây là một câu chuyện có thật, xảy ra vào một ngày mùa đông năm 1966 ở nước Mỹ.
Vì công việc và những nguyên nhân khác, Jack quyết định cùng người bạn thân của mình là Paul đến Texas tránh tuyết. Hai người tự lái xe đi. Sau khi xe chạy được hơn sáu giờ đồng hồ, họ bất ngờ gặp phải một trận bão tuyết nổi lên thật đáng sợ… Không còn cách nào khác, hai người quyết định tạm dừng, nghỉ đêm và đỗ xe trước cửa một nông trại.
Họ giật dây chuông ngoài cổng. Một nữ chủ nhân xuất hiện, diện mạo xinh đẹp, dịu dàng. Hai người trình bày lý do, nhưng trong lòng vẫn lo lắng không biết liệu cô chủ có đồng ý cho họ ngủ lại một đêm hay không…”
Người phụ nữ có vẻ phân vân nhưng rồi cũng giải thích: “Chồng tôi mới mất cách đây không lâu, nếu để hai vị...
Trời vừa sáng, anh Long đã vội trèo lên chiếc xích lô đạp đến bệnh viện. Thời buổi taxi, Grab chạy đầy đường mà anh vẫn gắn bó không rời với chiếc xích lô cà tàng cũ kỹ. Ai cũng nói anh là “khùng, cổ hủ”, anh chỉ cười, mặc kệ. Xích lô có cái hay, cái độc của xích lô!
Khuya hôm qua, lúc cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ, trên đường đạp xe trở về nhà, anh tình cờ phát hiện rồi cứu một nạn nhân bất tỉnh bên vệ đường, trên trán có một vết thương khiến máu chảy rất nhiều. Nạn nhân là một người đàn ông trung niên, ăn mặc rất tươm tất sạch sẽ nhưng nồng nặc mùi rượu. Lục trong túi quần nạn nhân, anh Long thấy một chiếc ví da dày cộm, bên trong đầy những tờ giấy bạc mệnh giá lớn, có cả tiền đô-la và giấy tờ tùy thân…
Do trời đã khuya khoắt...
Có một chàng trai, không thi vào đại học, cha mẹ đã tìm một người vợ cưới về cho anh. Sau khi kết hôn, anh dạy học tại một trường tiểu học trong làng. Vì không có kinh nghiệm, nên chưa đầy một tuần anh đã bị học sinh tẩy chay, khiến anh bị sa thải.
Trở về nhà, người vợ khẽ khàng lau nước mắt cho anh, an ủi nói: “Những việc không vừa ý mình thì có đầy ra đó, có người trút ra được, cũng có người trút không được, anh không cần phải thương tâm như vậy, cũng sẽ có nhiều việc thích hợp hơn đang chờ anh kia mà”.
Về sau, anh ra ngoài làm công cho người ta, lại bị ông chủ đuổi về nhà vì anh làm việc quá chậm. Lúc đó, vợ nói với anh: “Động tác luôn có nhanh có chậm, người ta đã làm việc nhiều năm như vậy, còn anh thì chỉ là học sinh đọc sách...
Chuyện kể rằng, trước đây có hai người bạn trẻ tuổi thân thiết, thường ngày đều đối xử tốt với nhau. Một người tên là Thông Minh, người còn lại tên là Thành Thật. Một ngày nọ, hai người bạn lên thuyền đi ngao du cùng nhau.
Nhưng khi họ đang ngồi thuyền trên biển thì gặp phải một cơn bão to gió lớn. Chiếc thuyền mà hai người đang đi đã bị nhấn chìm ngay sau đó. Chiếc thuyền cứu nạn chỉ có một chỗ, người thanh niên trẻ tuổi tên là Thông Minh vừa thấy tình hình không hay liền nhanh chóng lên thuyền cứu nạn, đẩy người bạn xuống nước.
Người thanh niên tên Thành Thật may mắn gặp đại nạn mà không chết. Anh ta bị sóng biển đẩy đến một hòn đảo nhỏ hoang vắng. Thành Thật hoảng hốt sợ hãi nhưng không còn cách nào khác đành phải ngồi trên bờ cát...
Ngày đầu tiên của năm học mới, cô giáo Trương đứng trước tất cả các bạn học sinh lớp 5, nhìn khắp một lượt và nói rằng: Cô sẽ yêu và đối xử bình đẳng với từng bạn trong lớp mình.
Nhưng, đó là một lời nói dối. Điều cô vừa nói là không thể.
Cô có ấn tượng không tốt với cậu học sinh ngồi ngay dãy bàn đầu tiên, cậu bé tên là Lý Đức Huệ.
Cô Trương phát hiện Lý không thể cùng chơi với các bạn khác. Quần áo của cậu bé rách nát, người bẩn thỉu và thật khó để ai đó có thể yêu quý cậu bé cho được. Ngay cả bản thân cũng rất thích dùng bút đỏ gạch một dấu X to đùng trên vở của cậu bé.
Cho đến vài hôm sau, nhà trường yêu cầu giáo viên kiểm tra học bạ của các em học sinh, cô Trương đã cố tình để hồ sơ của Lý xuống dưới cùng. Vậy nhưng khi xem đến...
Có hai hạt lúa nọ được giữ lại để làm hạt giống cho vụ sau vì cả hai đều là những hạt lúa tốt, đều to khỏe và chắc mẩy,...
Một hôm, người chủ định đem chúng gieo trên cánh đồng gần đó. Hạt thứ nhất nhủ thầm:
“Dại gì ta phải theo ông chủ ra đồng. Ta không muốn cả thân mình phải nát tan trong đất. Tốt nhất ta hãy giữ lại tất cả chất dinh dưỡng trong lớp vỏ này và tìm một nơi lý tưởng để trú ngụ.” Thế là nó chọn một góc khuất trong kho lúa để lăn vào đó.
Còn hạt lúa thứ hai thì ngày đêm mong được ông chủ mang gieo xuống đất. Nó thật sự sung sướng khi được bắt đầu một cuộc đời mới.
Thời gian trôi qua, hạt lúa thứ nhất bị héo khô nơi góc nhà bởi vì nó chẳng nhận được nước và ánh sáng. Lúc này chất dinh dưỡng chẳng giúp ích được gì - nó...
Con nhái ở bên ruộng nói với con nhái ở bên vệ đường: “Anh ở đây quá nguy hiểm, dọn qua chỗ tớ mà ở.”
Con nhái ở bên đường trả lời: “Tớ đã quen rồi, hơn nữa, cũng thấy ngại, làm biếng không muốn dọn nhà.”
Mấy ngày sau con nhái ở bên ruộng đi thăm con nhái ở bên đường, phát hiện nó đã bị xe chạy ngang qua cán chết rồi, xác nằm bẹp dí bên đường đi.
Bài học: Vận mệnh bạn nằm trong tay bạn, bạn sẽ chỉ tồn tại nếu không bước đi. Thời gian sẽ chẳng chờ đợi ai con đường của bạn do bạn quyết định, sống làm sao để khỏi sống hoài sống phí.
Đây có lẽ là dịp tốt để tôn vinh cuộc đời của nhà kỹ sư, nhà vật lý người Serbia: Không có Tesla, bạn sẽ không thể có điện cho ngôi nhà của mình.
Tesla sở hữu hơn 300 bằng sáng chế trong suốt 86 năm cuộc đời mình và những phát minh của ông đặt nền móng cho sự ra đời của dòng điện xoay chiều (AC), động cơ điện, radio, đèn huỳnh quang, laser và điều khiển từ xa, cùng rất nhiều phát kiến khác.
Tuy vậy, một số trong những ý tưởng ra đời sau của Tesla dường như vẫn còn lạ lẫm, thậm chí cho đến tận bây giờ. Lấy ví dụ, ông từng miêu tả những ý tưởng về tia tử thần và ám chỉ một ý tưởng khác về một "bức tường vũ trang" không thể xuyên thủng nhằm phá hoại và chặn đứng các cuộc ngoại xâm.
Sau đây là một vài nét điểm xuyết về cuộc đời đáng nhớ...
Tại một thành phố của nước Mỹ, có một vị khách trung niên bắt taxi đến sân bay. Sau khi lên xe, vị này phát hiện ra chiếc xe mà mình đang đi không chỉ có vẻ ngoài bắt mắt mà bố trí trong xe cũng rất ngăn nắp, trang nhã.
Ảnh minh họa
Tài xế ăn mặc rất chỉnh tề, lịch sự. Khi xe vừa chạy, ông ấy liền nhiệt tình hỏi hành khách xem độ ấm trong xe đã thích hợp chưa?
Không lâu sau, ông lại hỏi hành khách muốn nghe nhạc hay radio? Hành khách lựa chọn nghe nhạc và một đoạn hành trình thoải mái của hai người bắt đầu.
Khi xe dừng trước một đèn đỏ, lái xe quay đầu lại và bảo cho vị khách biết trên xe có tờ báo buổi sáng và tạp chí định kỳ.
Ngoài ra, phía trước còn có một tủ lạnh nhỏ, trong tủ lạnh có nước trái cây và cocacola, hành khách có...
Ở phía nam của một thị trấn nọ có một chợ bán thực phẩm rất lớn. Trong chợ này có một cửa hàng bán cá tươi rất nổi tiếng và phát đạt. Khách đến mua hàng thường phải xếp hàng dài vì cá ở đây lúc nào cũng tươi và ngon. Ông chủ của cửa hàng này còn sở hữu một chuỗi các cửa hàng cá ở nhiều nơi khác.
Hình minh hoạ
Ông chủ cửa hàng cá đó là một người đàn ông 50 tuổi. Trong một lần được trò chuyện cùng ông, ông nói rằng: “Trước đây, việc kinh doanh của tôi chỉ đủ để nuôi gia đình thôi. Có được sự chuyển biến nhiều như thế này là do may mắn một lần tôi đã gặp được một người khách.”
Sau khi châm một điếu thuốc lá, ông kể cho chúng tôi một câu chuyện:
Vào một ngày cách đây 5 năm, có một cậu bé chừng 7–8 tuổi tới chợ để mua thức ăn. Cậu bé đi...
Thông điệp được gửi gắm trong câu chuyện hết sức chân thực dưới đây đáng để chúng ta đọc thật chậm và nghĩ thật lâu. Bởi, đó là lẽ sống đẹp đẽ mà mỗi người cần có.
Chồng tôi dạy học tại một trường cấp 3, gia đình chúng tôi sống ngay trong khuôn viên trường.
Hôm đó, một nữ sinh đến nhà, đi cùng là một người đàn ông trung niên. Nhìn qua, tôi đoán chắc đó là bố của cô học sinh.
Tôi mời họ vào nhà. Hai bố con dè dặt ngồi xuống ghế. Họ đến không có việc gì đặc biệt, chỉ là người bố đã đạp xe hơn 40 km đến trường để thăm cô con gái đang học trung học phổ thông.
“Tiện ra thăm cháu nên chúng tôi ghé qua thăm thầy giáo”, ông bố nói. “Chúng tôi ở quê không có gì, chỉ có hơn chục quả trứng gà, gà nhà mới đẻ.” Nói đoạn, ông gỡ chiếc túi vải...