Kết thúc một cuộc sống...
Bắt đầu một cuộc tình.
*****
Chiếc đồng hồ cổ điểm 12 giờ đêm, trong căn phòng tối tăm và buồn rầu vẫn vang lách cách đều đều tiếng bàn phím, nguồn sáng duy nhất sót lại là chiếc màn hình máy tính, nơi chủ nhân của nó vẫn chưa có ý định tắt đi và lên giường. Đêm nào cũng thế, Thanh Hạ ngồi trước màn hình hàng giờ đồng hồ từ khi buổi chiều chập choạng đến lúc trời về khuya chỉ để đọc mấy bài báo, xem vài cập nhật trạng thái của những người quen và không quen trên facebook hoặc trò chuyện vài câu bâng quơ với ai đó tình ngờ gặp được.
Có tiếng bước chân đang nhẹ nhàng đến gần, nhưng với sự tĩnh lặng lúc này thì không có thứ gì có có thể coi là âm thầm. Tiếng bàn phím bỗng im bặt khi bước chân ấy đến cửa phòng...
Bạn đang sử dụng trình duyệt lỗi thời. Trình duyệt này có thể không hiển thị đúng trang web này hoặc các trang web khác.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Tình yêu & Tâm sự
Chia sẻ cảm xúc và nghệ thuật nuôi dưỡng hạnh phúc.
Bộ lọc
Chỉ hiển thị:
Đang tải…
Anh đi, trời Hà Nội không còn trong xanh mà bắt đầu trở gió.
*****
1. Công ty: Em và Anh
Anh hơn em năm tuổi. Lúc em vào làm nhân viên tập sự của công ty, thì anh đã là giám đốc bộ phận Sales. Có người bảo anh quá giỏi, có người ganh tị, bảo anh được ưu tiên vì là con trai tổng giám đốc. Người ta cũng bảo anh rất chảnh và kiêu, không chịu nói chuyện với ai bao giờ.
Nhưng em thấy khác. Anh luôn mỉm cười với em. Em biết!Anh cũng luôn là người chào trước khi mình tình cờ gặp nhau ở hành lang công ti, ở căng tin, hay bất kì nơi nào khác.
- Hello! Lyn!
- Good morning! Lyn!
- Have a nice day, Lyn!
Không biết vô tình hay cố ý, anh toàn phát âm lệch tên của em. Em là Linh, nhưng anh toàn đọc là Lyn! Nửa trêu đùa, nửa ngờ nghệch. Anh nói...
Anh,
Nhìn lại những ngày đã qua...
Đôi lúc em cứ nghĩ, nếu ngày đó chúng ta không quen nhau thì có phải tốt hơn không?
*****
1. Những ngày anh ra đi...
Kể từ ngày anh đi, đôi lúc em giật mình thức giấc. Đêm lạnh vờn quanh em như màn sương mỏng, hay đôi lúc, giống như một cái khăn nhỏ.
Lau nước mắt cho em.
Đâu đó, em cảm giác như mình bình yên. Nhưng thực ra, em biết, chưa bao giờ em bình yên thực sự.
Những ngày thực sự yên ả, là những ngày bên anh...
*****
Anh đi vào một ngày trời Thu.
Hà Nội trở gió nhớ anh, Hà Nội rơi lá nhớ anh, trời Hà Nội xanh trong vì nhớ anh.
Anh đi, căn gác nhỏ không còn ai lui tới. Sách đầy bụi không ai dọn dẹp. Những mảnh trời heo hút nhìn từ phía cửa sổ cũng chẳng còn nữa. Chỉ là những thứ vụn vỡ...
Anh khóc. Anh biết, anh đã làm tổn thương em nhiều quá! Em ơi, anh không dám đòi sự tha thứ. Nhưng em à, anh thật sự cần em!
*****
1. Anh là du học sinh đến từ Việt Nam. Vừa đặt chân đến nơi đất khách quê người, vẻ điển trai của anh nhanh chóng hút hồn những cô gái trẻ. Anh học trường đại học Z, cách trường nữ sinh cả chục cây số. Thế mà lúc nào cũng có hàng tá nữ sinh ngấp nghé cổng trường ngắm bóng anh tan học.
Bắc Kinh nhộn nhịp hơn Hà Nội. Bắc Kinh lãng đãng hơn Hà Nội. Ở Bắc Kinh, anh hư hơn ở Hà Nội!
Anh có người yêu ở Hà Nội. Cô là mẫu con gái Việt Nam điển hình: Dịu dàng, xinh đẹp, nết na và khéo léo. Anh yêu cô bởi cô là chuẩn mực mà anh đã đặt ra từ khi mới chớm tình yêu đầu đời. Anh yêu cô, bởi cô luôn dịu dàng đi bên...
Năm tháng qua đi, tình yêu của đôi trẻ dần lớn lên theo từng ngày, vẫn những hứa hẹn đầy tương lai và vẫn cái cách yêu trẻ con nhưng đầy xúc cảm. Hoa lục bình vẫn là màu hoa thương thương, nhớ nhớ tô điểm cho mối tình vụng dại của đôi lứa.
*****
Hoàng hôn buông lơi dòng sông, những tia nắng cuối ngày sóng sánh trên mặt nước làm lóe lên những tia sáng lung linh tựa hồ như luồng sinh khí đánh tan những đám mây mới vừa đó làm u ám cả bầu trời. Mấy hôm nay sông Thơ hứng chịu những cơn mưa dữ dội, nước lại kéo về và đương nhiên lục bình lại đến.
Diễm ngồi mơ màng bên dòng sông để ngắm lục bình trôi nổi dập dờn theo con nước. Không biết tự bao giờ Diễm lại si mê màu tím hoa lục bình đến ngây dại, đối với cô, hoa lục bình là loại hoa đẹp...
Nàng thốt lên như vậy sau vai anh, khi anh định quay lại ôm nàng.
Ừ, chắc là không cần thiết nữa, không quay lại sẽ tốt hơn.
Anh bước đi.
Phía sau anh, nàng khóc.
*****
Anh gặp nàng ở đại học. Một tiểu thư đúng nghĩa trong mắt anh. Nàng ngây thơ, dịu dàng, hơi yếu đuối và có chút mong manh.
Nàng được gia đình bảo bọc từ nhỏ. Dù ba mẹ không giàu có nhưng họ luôn dành cho nàng mọi điều tốt nhất có thể. Nàng kể với anh, từ nhỏ đến khi vào đại học, đi đâu nàng cũng được ba chở. Hồi mẹ tập cho nàng đạp xe, hai mẹ con phải lựa lúc ba nàng đi lưới cá chưa về mới dắt chiếc xe đạp Phượng Hoàng ra con đường đất trước nhà. Vì ba nàng rất cưng con gái, lúc nào cũng lo nàng bị ngã, trầy xước chỗ nọ chỗ kia. Ở nhà, nàng cũng không phải động tay...
Hắn nhớ, ngoại hắn thường nói, con người gắn kết với nhau bởi chữ duyên. Gặp nhau, kết bạn, học chung cũng nhờ chữ duyên. Thậm chí có duyên với nhau lắm thì ra đường mới đi lướt qua nhau được. Nói như ngoại thì hắn đã gặp lại cái duyên của mình, là một cái duyên lớn nữa mới đáng nói chứ!
*****
Hắn cài cúc áo xong xuôi rồi vặn mình sang trái, sang phải như muốn tập thể dục tiếp dù đã chạy bộ bốn vòng quanh sân trường cách đó một giờ đồng hồ. Hắn khoan khoái nhìn ra sân trường lúc sáng sớm còn yên ắng. Chỉ mươi, mười lăm phút nữa thôi, khoảng không gian tĩnh lặng này sẽ bị hàng mớ tiếng ồn của học sinh phá vỡ. Hắn khép cửa phòng, khoan thai đi vòng quanh sân, vừa hít thở khí trời, vừa ngó nghiêng kiểm tra mọi thứ. Ngôi trường cấp ba hắn...
Nhỏ có nên bất chấp tất cả để yêu Anh thêm lần nữa không?
*****
Anh. Người mà nhỏ luôn tin tường nhất. Anh đến bên cuộc đời của nhỏ thật nhẹ nhàng như một cơn gió. Anh nhẹ nhàng và lãng mạn, Anh ít nói nhưng luôn hành động, Anh không bao giờ hứa mà chỉ âm thầm tự mình hứa và thực hiện lời hứa với Nhỏ.
Nhỏ quen anh qua yahoo, nói chuyện với Anh thật thích, Anh thật tâm lý, Nhỏ và Anh cùng thích những bản nhạc không lời, những bản độc tấu piano, ghita, ... và thế là âm nhạc đã đưa Nhỏ và Anh đến với nhau.
Anh không sử dụng điện thoại, có lẽ đối với Nhỏ Anh có chút gì đó hơi khác người. Điều đó càng làm nhỏ tò mò về Anh nhiều hơn. Càng tò mò thì Nhỏ lại càng suy nghĩ và càng nhớ về Anh nhiều hơn những gì Nhỏ nghĩ.
Anh và nhỏ đã bắt...
Đêm biển đen và mịt mờ, con người ta sẽ không thấy được đâu là phía trước, nhưng rồi thì đêm cũng sẽ qua, ánh mặt trời rồi cũng sẽ tỏa nắng xóa tan đi bóng đêm đen tối.
*****
Sơn và Thủy hai người rất yêu nhau nhưng chuyện tình yêu của họ không hề dễ dàng, bởi Thủy là con gái sinh ra trong một gia đình giàu có, cha làm Giám đốc công ty lớn, mẹ là chủ shop thời trang, từ nhỏ cô được sống trong nhung lụa, cuộc sống đầy đủ, sang giàu. Tuy vậy, Thủy lại là một cô gái rất cá tính, cũng rất tốt bụng, sống chan hòa với mọi người, hầu như ai cũng yêu quý cô gái này. Trái ngược hoàn toàn với cuộc sống của Thủy, Sơn sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng ven biển, ba mất khi anh mới vào lớp 10, vì vậy Sơn đã sớm phải bươn chải để kiếm tiền phụ...
Chẳng có ai trong chúng ta lại không muốn yêu và được yêu. Thế nhưng chẳng phải ai cũng có được điều đó. Vì sao vậy? Các nhà tâm lý học sẽ cho bạn một danh sách những lời khuyên giúp bạn giữ gìn tình cảm của người yêu dấu.
1. Bạn cần phải biết một nửa của bạn nghĩ gì về mối quan hệ của hai người. Chẳng lẽ bạn lại muốn yêu một người không có ý định cởi mở và chân thành với bạn?
2. Đừng lẫn lộn giữa tình yêu và sex. Vào những giai đoạn đầu của tình cảm, người ta thường bị lầm giữa ham muốn tình dục và sự đam mê với tình yêu.
3. Bạn cần phải biết rõ bạn muốn gì trong mối quan hệ và thẳng thắn điều đó với người bạn yêu thương. Nhiều người sợ nói thẳng những mong muốn của mình, để rồi sau đó những thất vọng sẽ xuất hiện khi người ta...
"Anh ấy có thích màu môi của mình không? Anh ấy có nghĩ mình béo không?" Thực tế là phụ nữ thường bị ám ảnh về những điều không thực sự quan trọng với chàng.
1. Chàng không quan tâm đến màu sắc trang phục của bạn, chừng nào bạn còn là người mang lại sắc màu cho cuộc sống của anh ấy với nụ cười tỏa nắng.
2. Chàng không quan tâm đến vòng đùi hay vòng 2 của bạn, miễn là bạn tự tin và cuồng nhiệt trên giường. Vì vậy, hãy dừng nỗi ám ảnh với những nhược điểm nhỏ trên cơ thể của bạn và chú ý đến những gì thực sự quan trọng đối với anh ấy.
3. Chàng không quan tâm đến những gì con trai của người bạn nói với chị đồng nghiệp của bạn. Chàng không quan tâm đến tin đồn. Tất cả anh ấy muốn làm là để chàng thư giãn và xem TV.
4. Chàng không quan...
Vì cuộc đời hình tròn nên nếu ta đã lỡ lướt ngang qua nhau...
thì hãy gắng sức bước tiếp chút nữa...
Rồi! Ta cũng sẽ gặp lại nhau...
*****
Trời dần nhạt nắng, những đám mây xốp bồng bềnh lơ đãng đổi màu đỏ rực. Hoàng hôn buông, hắt những ánh le lói vào góc bàn nhỏ nằm ngay sau cánh cửa sổ của quán cà phê vintage thưa khách. Gió nhè nhẹ thổi khẽ rung chiếc phong linh gỗ thì thầm một khúc ca là lạ. Cô gái nhỏ ngồi lặng yên quan sát khung cảnh chuyển mình. Mái tóc ngắn ánh đỏ xõa tung bay rối bời, cằm tỳ vào cổ tay, ánh mắt xa xăm hướng ra ngoài cửa sổ.
Cô đang đợi một người, người con trai cô yêu nhất và cũng là người vì cô mà tổn thương nhiều nhất. Yêu nhau được hai năm là suốt ngần ấy thời gian cô vô tâm và hờ hững. Cô phạm lỗi...