"P sợ tình yêu ích kỷ mù quáng của chính mình. P không có quyền ràng buộc, không có quyền bắt San phải chấp nhận nỗi cô đơn, chấp nhận những người như P. Ý nghĩ đó khiến lòng P lạnh ngắt. P từ bỏ để San được chọn lựa. Để trả lại cho San một cuộc sống bình thường..."
*****
Đã hai năm. San không ghé Nghiêng. Những khi tình cờ ngang qua cung đường ấy, San lẩn tránh cả ánh nhìn của chính mình.
P thường nói: "Ở phòng chán lắm". Và P dắt San đi quán. Những quán bé bé, xinh xinh. Quán không tên và có tên. Quán nho nhỏ nằm sâu trong hẻm nhỏ, gác ngập tràn hương hoa buổi sớm. Quán gỗ mộc thơm thơm mùi cà phê. Quán lồng đèn chao chênh buổi tối. Quán mát xanh ngọt lịm vị kem, quán lung linh ánh nến... P nói và cười nhiều hơn mỗi lần đến quán...
Bạn đang sử dụng trình duyệt lỗi thời. Trình duyệt này có thể không hiển thị đúng trang web này hoặc các trang web khác.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Tình yêu & Tâm sự
Chia sẻ cảm xúc và nghệ thuật nuôi dưỡng hạnh phúc.
Bộ lọc
Chỉ hiển thị:
Đang tải…
Cô yêu anh, yêu từ ánh mắt đầu tiên, từ câu chào hỏi ban đầu. Anh vô tư, anh ra đi và trong anh cô cũng chẳng hơn là một đồng nghiệp. Một thời gian dài, cứ nghĩ mối tình ấy cứ mãi mím chặt trên môi thì...một lần nữa anh xuất hiện.
*****
Tiếng chuông điện thoại reo, Vân Anh giật mình tỉnh giấc. Số điện thoại lạ hoắc hiện lên. Thói quen mọi khi, nếu cuộc gọi là số điện thoại lạ lúc giữa đêm thế này thì cô sẽ tắt và tiếp tục ngủ. Nhưng, lần này thì không. Cô vẫn tắt nhưng lại không ngủ được. Nằm thao thức một hồi lâu rồi nước mắt cô chạy dài trên má. Vân Anh đang nhớ đến một người.
Đêm là khoảng thời gian con người sẽ sống thật với cảm xúc và đối diện với chính mình. Vì thế, trong những giọt nước mắt của cô là một nỗi đau thầm kín từ...
1. An đi vào trong sảnh chờ sân bay, cô lóng ngóng tìm cửa số 10 như chị bán vé đã hướng dẫn. Đúng là lần đầu tiên của bất cứ việc gì cũng khiến con người ta bỡ ngỡ, nhất là những điều mà mình đã mong muốn từ lâu. An sắp rời Sài Gòn để đến với Hà Nội, thành phố từ nhỏ cô đã mong sẽ có dịp nhìn thấy tận mắt chứ không phải qua màn hình tivi, qua internet hay những dòng trạng thái của bạn bè trên facebook. Hà Nội với An là gì nhỉ? Là có hương hoa sữa mà các nhà thơ nổi tiếng hay nhắc đến trong các tác phẩm của họ. Là có hồ Gươm đã để lại dấu ấn sâu sắc qua từng trang sử. Là những ngôi nhà cổ kính, đẹp kì ảo đến nao lòng... Với An, Hà Nội đẹp lắm, kỳ diệu lắm.
Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng tưởng tượng của An, là Nam – cậu bạn...
Suy cho cùng, người ta hãy cứ sống tốt với phần của mình, cứ lặng lẽ quan tâm nhau như hai người đồng hành. Đâu cứ nhất thiết phải lên tiếng để phá vỡ những sợi dây liên hệ vô hình gắn kết ta lại với nhau. Có những cuộc đối thoại không lời, chúng tôi cũng đâu phải giao tiếp quá nhiều để mới thực sự hiểu nhau. Thậm chí, chúng tôi có thể thấu hiểu cho nhau cả những lời chưa kịp nói. Biết là thương nhau nhiều. Bởi ta đã rất cố gắng...
(Dành tặng góc nhỏ S.N.S.G của chúng ta)
1.Trời đất phương Bắc đương mùa Xuân với những đợt mưa phùn rây rây làm đường xá lầy lội và ẩm ướt. Thành phố mùa này kiểu như một chiếc bánh đa bị nhiễm nước, nhão nhoẹt và không ngừng đổ đầy vào lòng người ta cảm giác khó chịu vô cớ, nhếch nhác và phiền hà. Cộng...
Kết hôn là chuyện hệ trọng cả đời. Sẽ là cái kết có hậu nhưng cũng có thể là một vòng luẩn quẩn bế tắc nếu bạn vẫn còn lấn cấn những điều dưới đây:
1. Không xây dựng lòng tin
Khi nghĩ đến đời sống hôn nhân, bạn chần chừ chẳng muốn bước vào vì cứ cảm thấy thiếu thiếu nhưng nghĩ mãi chẳng biết chính xác mình thiếu cái gì. Có lẽ thứ bạn thiếu chính là lòng tin. Dù bạn có say đắm người ấy như thế nào nhưng nếu không xây dựng đủ lòng tin thì giữa hai người mãi chỉ là tình cảm nồng nàn nhất thời rồi về lâu dài thứ còn sót lại là khoảng trống cô đơn, ngờ vực lẫn nhau. Như vậy thì hôn nhân là một đích đến xa vời.
2. Sợ cam kết dài lâu
Những kẻ còn ham chơi, thích cuộc sống tự do thường có một nỗi sợ chung - sợ bị ràng buộc vào những hứa hẹn...
Có đôi khi những con người gặp nhau trong một thời gian dài nhưng không thể để lại một chút gì trong lòng nhau, nhưng lại có những lần gặp gỡ dù chỉ thoáng qua nhưng cũng đủ để trong trái tim ta những dấu ấn sâu đậm.
*****
"Con tim không có tuổi
Con tim có bao giờ già
Nhưng con tim cũng có thể nhầm đường lạc lối
Có ai trách mình yêu..."
(Khuyết danh)
*****
Sáng đầu thu, tôi trở mình trên chiếc giường thân quen, lớp chăn ấm áp cùng với cái không khí lành lạnh của ngày chớm đông khiến tôi không thích dậy chút nào. Tôi cố ngủ thêm tí nữa nhưng vì tiếng gọi í ới của Thanh- nhỏ bạn thân- ở dưới nhà làm tôi phải tỉnh giấc. Những đợt nắng e ấp nấp ngoài cửa sổ, hình như mọi vật tỉnh chưa ngủ hẳn.Tôi đứng dậy vươn vai rồi bước...
"Người bạn tri kỷ cùng ta uống trà hẳn phải là người bạn hiền, chỉ cần đưa mắt là hiểu lòng nhau, lấy gì mà mua cho được ở cõi đời còn đầy ô nhiễm và phiền muộn này? Có duyên phận lắm mới được cùng nhau hạnh ngộ với người tri kỷ bên một chén trà quý"
- Nguyễn Tuân -
*****
Xe dừng lại trước cánh cổng gỗ ngã màu xưa cũ, Nguyên đưa mắt nhìn không gian tĩnh lặng bên trong. Khoảng sân trồng đầy cỏ cây xanh mướt được sắp xếp cẩn thận gọn gàng bị ngăn cách với khói bụi ồn ào bằng hàng rào râm bụt nở hoa đỏ rực. Con đường rải đá cuội xuyên qua vườn thuốc dẫn lối vào ngôi nhà gỗ cổ kính lợp ngói âm dương thấp thoáng màu rêu. Bên cạnh nhà có hồ nước nhỏ trồng sen. Những chiếc lá xanh thẫm xòe rộng phủ kín mặt hồ, ẩn hiện phía sau vô số đóa...
Sai lầm lớn nhất cuộc đời anh đó chính là đã đem lòng yêu hai người phụ nữ, anh biết mọi thứ mình đang làm đang làm tổn thương đến người con gái đang trong vòng tay mình.
*****
Ánh nắng của buổi sớm ban mai chiếu rọi xuống chiếc giường màu trắng nằm cạnh cửa sổ, gương mặt người con gái hiện lên nét cười dịu dàng, eo cô bị siết chặt bởi vòng tay rắn chắc của người đàn ông nằm bên cạnh.
Lan trở mình tỉnh giấc, cô quay mặt sang nhìn người đàn ông mình yêu say đắm. Cảm giác được ôm, được hôn, được nằm cạnh người đàn ông này làm cô hạnh phúc. Cô đưa tay lên vuốt ve đôi môi mỏng, cặp mắt đang khép lại của anh một cách nhẹ nhàng.
Bỗng bàn tay bị nắm lại, cảm giác âm ấm truyền đến làm Lan không kìm được cười lên tiếng.
"Huy, đừng hôn nữa...
Chàng có yêu bạn hay không? Bạn băn khoăn hình như chàng trai mới quen đang có ý đồ gì đó, đừng bỏ lỡ các dấu hiệu chứng tỏ rằng anh ấy đang yêu bạn.
1. Chàng tôn trọng bạn
Khi một người đàn ông yêu một người phụ nữ thì sẽ luôn tôn trọng, quan tâm đến đời sống hàng ngày của nàng, đối xử với nàng thật tốt. Chàng coi trọng những ý kiến của bạn, khen ngợi bạn, ghi nhớ những thành tích của bạn, thậm chí chú ý đến những điều nhỏ nhặt và cả những thói quen kỳ quặc của bạn nữa.
2. Chàng luôn nghĩ đến bạn
Chàng gửi cho bạn những dòng chữ vui nhộn mỗi ngày. Hoặc cũng có thể một bài hát, một hình ảnh lãng mạn hay hài hước để nhắc nhở bạn về sự tồn tại của chàng. Dường như cả đêm qua, chàng đã lên mạng để tìm lời giải cho câu hỏi: Cái gì tốt...
“Tại sao trong trò chơi mang tên ‘Tình yêu’, kẻ thắng cuộc không phải là kẻ có sức mạnh? Người mình yêu lại không yêu mình. Phải bao nhiêu người yêu đơn phương thì mới có một cặp đôi yêu nhau?”
*****
Nếu không còn ngày mai
Em sẽ ước ngày hôm nay tồn tại mãi mãi
Để em được bên anh, cùng anh đến cánh đồng cải.
Hòa mình vào màu vàng thuần khiết
(Nhật ký của cô gái Bông Cải trước ngày tận thế.)
Nó cười nhạt nhẽo khi nghe em trai đọc cái tin tức liên quan đến ngày tận thế. Đơn giản vì có hay không có ngày đó thì cuộc sống của nó cũng là một chuỗi ngày dài đằng đẵng không màu sắc. Nó bị mù. Nó cứ luôn trách ông trời sao khéo tạo ra trò chơi, cho nó biết cuộc đời này có màu gì rồi lại phủ lên đó toàn bộ màu đen – thứ màu sắc cho đến...
"Véo!"
Chiếc xe máy phóng vèo trong con hẻm nhỏ, bất chấp tiếng la oai oái của các cô bán hàng rong đang lục đục kéo hàng ra đường buổi sớm.
"Cha mày, thằng quỷ sứ! Định chạy cho kịp giờ liệm hả mày?" – Nhỏ Vy chống nạnh, hất cái nón trên đầu ra sau lưng, lớn tiếng mắng xối xả vào chiếc Dream mới chạy qua đây thôi mà bây giờ chỉ còn lại làn khói!
"Quỷ gì đâu không hà, mới sáng sớm đã bị ám quẻ rồi, không biết cả ngày nay có mần ăn được gì hông biết!" – Nhỏ làu bàu trong miệng, đoạn cúi người xuống xốc lại gánh hàng hột vịt lộn còn nóng hổi bên trong.
"Thôi đi cô hai ơi, chuyện này xảy ra như cơm bữa, chẳng ai dám lớn tiếng mắng mỏ bọn nó. Bọn tui già rồi, nói cho mà bọn nó phá hàng thì khổ cả đám! Chuyện này tốt nhất sau này cô...
Đó là một buổi chiều Thu mênh mang gió. Anh đứng trước mặt em, bảo: Mình chia tay đi em!
Em đã định níu kéo, nhưng không thể. Khi em nhìn vào đôi mắt anh, em biết mình mất anh thật rồi!
*****
1.
Em đã khóc, vì một cuộc tình hai tháng.
Chính xác là hai tháng, hai ngày và mười hai giờ đồng hồ lẻ. Tính ra, anh và em đã yêu nhau đến trăm ngàn phút, nhưng chỉ mất có mười phút để xa nhau. Lúc anh quay đi, em đã vội vã níu tay anh lại : " Đừng bỏ em!"
Nhưng... Mắt anh nhìn xa xăm.
Và tay anh thì lạnh lắm!
Anh lặng lẽ rút tay khỏi em, bước nhanh về phía trước. Ráng chiều đỏ quạch như màu gạch mới nung. Bất giác, em vỡ òa trong mớ cảm xúc hỗn độn.
Đâu đây, em nghe thấy văng vẳng tiếng Bùi Anh Tuấn..
Người yêu hỡi, đừng đi
Xin em hãy...