Theo đuổi hạnh phúc
Một người đàn ông già sống trong ngôi làng nhỏ, cả làng cảm thấy phiền vì ông ta luôn phàn nàn, khiến cho mọi người xung quanh cảm thấy tâm trạng u ám. Càng ngày, ông ta càng khiến mọi người xung quanh khó chịu. Ông luôn khiến những người gặp mặt ông cảm thấy bất hạnh. Vì thế, tất cả người trong làng đều cố gắng hết sức để tránh đối mặt với ông ta. Ảnh minh họa Nhưng một ngày nọ, khi ông già bước sang tuổi 80, mọi người ngạc nhiên bởi tin đồn: "Hôm nay là một ngày hạnh phúc với ông già. Ông không phàn nàn bất cứ điều gì. Ông không hề nhăn nhó, thậm chí còn cười tươi rất nhiều". Dân làng tụ tập quanh người đàn ông và hỏi: "Điều gì đã xảy ra với ông thế?". "Không có gì đặc biệt cả. 80 năm qua tôi đã cố gắng theo đuổi hạnh phúc nhưng...
Sống tử tế mỗi ngày
Năng lực sẽ giúp bạn hoàn thành công việc, nhưng cách giao tiếp của bạn với mọi người là yếu tố quan trọng dẫn đến thành công và xây dựng được những mối quan hệ sâu sắc. Và một trong những chìa khóa vàng của giao tiếp thành công chính là sự tử tế. Làm sao để trở nên tử tế trong mắt bạn bè và những người xung quanh, tìm hiểu ngay những bí quyết sau đây nhé. 1. Luôn tôn trọng cuộc sống hiện tại và quá khứ của người khác Có thể bạn được nghe những thông tin bên lề về công việc và cuộc sống của đồng nghiệp mới, nhưng đừng quá để tâm đến những thông tin đó ảnh hưởng đến đánh giá của bản thân, càng không nên tỏ thái độ với họ bởi chúng không thực sự ảnh hưởng đến bạn, chưa kể khi câu chuyện đến tai bạn cũng đã “tam sao thất bản” rồi. Ai...
Lựa chọn và sự trả giá
Con trai 8 tuổi, nghịch ngợm, đánh nhau với bạn học. Vết bầm tím khắp người, về đến nhà, nó khóc lớn không thôi. – Ấm ức không? – Có ạ! – Con trai vừa khóc vừa trả lời. – Tức giận không? – Tức giận chứ ạ! – Con trai khóc to lên. – Con dự tính sẽ làm thế nào?– Con cần ba giúp gì cho con nào? – Ba, con muốn tìm một viên gạch, ngày mai sẽ đánh cậu ta từ phía sau! – Ừm, ba thấy được! Ngày mai ba sẽ chuẩn bị cục gạch cho con.– Còn muốn gì nữa không? – Ba, ba tìm một con dao cho con, ngày mai con sẽ đâm hắn ta từ phía sau! – Được! Cái này càng hả giận hơn, bây giờ ba đi chuẩn bị một chút. Tôi đi lên lầu. Nghĩ rằng được ủng hộ, con trai dần dần bình tĩnh lại. Khoảng 20 phút sau, tôi từ trên lầu dọn xuống một đống lớn quần áo và chăn...
Câu chuyện đôi dép của người nông dân
Chàng sinh viên trẻ đang đi tản bộ cùng giáo sư của mình. Trên đường, họ nhìn thấy một đôi dép cũ nằm bên vệ đường. Cả hai đoán là đôi dép của người nông dân đang hì hục cày cuốc dưới cánh đồng gần đó. Chàng sinh viên trẻ nói: – Thưa thầy, chúng ta thử giấu đôi dép này xem người nông dân kia có thái độ thế nào. Thầy can ngăn: – Em đừng bao giờ trêu chọc người nghèo khó để mua vui cho mình. Thay vào đó, sao em không thử đặt vào mỗi bên dép một đồng tiền xem thử phản ứng của ông ta thế nào? Chàng sinh viên nghe lời thầy và cả hai đứng nấp gần đó chờ đợi. Khi xong việc, người nông dân khốn khổ lên nơi để dép, chuẩn bị ra về. Khi vừa xỏ dép, ông cảm thấy có vật gì đó dưới chân. Ông cúi xuống tìm và vô cùng ngạc nhiên thấy có một đồng...
Bài học đắt giá cho kẻ lật lọng
Một ngày mùa đông, khi đang trên đường về nhà, Joseph đi qua một cửa hàng nhỏ có treo biển: Nhận vẽ tranh chân dung. Nhìn qua cửa kính thấy anh hoạ sỹ trẻ vẽ những bức chân dung rất đẹp, Joseph quyết định bước vào. Anh ta cũng muốn vẽ một bức chân dung của mình, nhưng lý do lớn hơn là ngoài trời gió lạnh quá, mà căn nhà thì thật là ấm áp Sau khi thoả thuận, Joseph thoải mái ngồi trên ghế sofa trong căn phòng nhỏ để hoạ sỹ vẽ chân dung với giá 200 đô la. Một giờ sau, bức chân dung hoàn thành, Joseph nghĩ: “Anh ta vẽ đẹp thật, rất có thần, nhưng ngồi có một lúc mà mất những 200 đô la, đắt quá”. Nghĩ vậy, Joseph giở giọng: “Bức tranh này tôi chỉ trả 50 đô la thôi”. Anh họa sỹ ngớ ra: “Ông đã đồng ý giá 200 đô la thì tôi mới vẽ, nếu không...
5 câu chuyện nhỏ về hai chữ "cảm ơn"
1. Một vị tổng thống hỏi bà cụ sống 104 tuổi về bí quyết sống lâu. Bà trả lời: – Một là dí dỏm – Hai là học biết cảm ơn. Lấy chồng từ năm 25 tuổi, ngày nào bà cũng nói nhiều nhất là hai chữ “cảm ơn”. Bà cảm ơn chồng, cảm ơn bố mẹ, cảm ơn con cái, cảm ơn hàng xóm láng giềng, cảm ơn mọi sự quan tâm săn sóc dành cho bà, cảm ơn từng ngày sống yên lành, ấm cúng và vui vẻ. Mọi lời nói thân thiết của người khác đối với bà, mọi việc làm bình thường nhỏ nhoi dành cho bà, mọi nét mặt tươi cười hỏi thăm bà, bà đều không quên nói hai tiếng “cảm ơn”. Mọi người không những không ngán đối với vô số lần cảm ơn hàng ngày của bà, trái lại càng gần gũi thương yêu bà, thường cảm thấy nếu mình không thương yêu bà hơn nữa, sẽ có lỗi với từng lời “cảm...
Giấc ngủ êm đềm nhất cuộc đời
Ở một vùng quê nọ, có một cô gái dung mạo bình thường nhưng lại lấy được một người chồng hết sức khôi ngô. Mỗi lần sánh bước cùng chồng ra ngoài, cô lại nghe thấy không ít lời bàn ra tán vào của người đời, chê cô xấu xí mà may mắn, còn chồng cô thì khôi ngô tuấn tú là thế mà… đáng tiếc. Ngày ngày ngồi trước gương, cô ngắm nghía từng đường nét trên gương mặt mình… ngắm nghía rồi lại thở dài. Cô đâm ra chán ghét chính gương mặt người đàn bà trong gương. Ngày biết tin mình có bầu con trai, cô từ bỏ việc soi gương và thường xuyên mang ảnh chồng ra ngắm. Chỉ mong con trai cô sinh ra có thể giống bố nó. Sống mũi cao, mắt hai mí to và sáng, làn da đẹp và mái tóc bồng bềnh. Ngày con trai ra đời, cô nhìn con mà thất vọng tràn trề, cậu bé...
Hành trang lên đường
Có một hòa thượng muốn đi học tập ở nơi xa. Sư thầy hỏi: “Khi nào con đi?” “Tuần sau con sẽ đi. Đường xa, con đã nhờ người đan vài đôi giày cỏ, sau khi lấy giày con sẽ lên đường.” Sự thầy trầm ngâm một lát rồi nói: “Nếu không thì thế này, ta sẽ nhờ các tín chúng quyên tặng giày cho con.” Không biết sư thầy đã nói với biết bao nhiêu người nhưng ngày hôm đó, có đến vài chục người đem giày đến tặng, chất đầy cả một góc căn phòng thiền. Sáng hôm sau, lại có người mang một chiếc ô đến tặng cho hòa thượng. Hòa thượng hỏi: “Tại sao tín chủ lại tặng ô?” “Sư thầy nói rằng hòa thượng chuẩn bị đi xa, trên đường có thể sẽ gặp mưa lớn, sư thầy nói với tôi liệu tôi có thể tặng hòa thượng một chiếc ô?” Thế nhưng hôm đó, không chỉ có người đó...
Cái bát gỗ
Một ông già gầy yếu phải dọn đến ở chung với con trai, con dâu và một đứa cháu nội lên 4 tuổi. Ông già hai tay run rẩy, mắt đã mờ, chân bước không vững. Cả gia đình ngồi ăn chung nơi bàn ăn. Nhưng người ông lớn tuổi với hai tay lụng cụng và đôi mắt kèm nhèm khiến cho việc ăn uống rất khó khăn. Những hạt đậu rớt từ muỗng xuống sàn nhà. Khi ông với tay lấy ly sữa thì sữa đổ tóe ra khăn bàn. Người con trai và con dâu rất bực mình vì phải lau chùi dọn dẹp cho ông. Người con trai nói: “Chúng mình phải làm một cái gì để giải quyết vấn đề này. Anh chán ngấy cái vụ ông đánh đổ sữa, ăn uống nhồm nhoàm, và đánh đổ thức ăn trên sàn nhà”. Sau đó hay vợ chồng bàn nhau đặt một cái bàn trong góc phòng. Ở đó, người ông phải ngồi ăn một mình trong khi...
Bình thản trước thị phi của cuộc sống
Vị Tổng giám đốc gọi hắn lên và hỏi chuyện: – Tôi thấy cậu cũng đứng đắn, chững chạc và rạch ròi. Vậy sao trong công ty vẫn có lời ra tiếng vào, dị nghị đàm tếu? Hắn trả lời: – Thưa anh, trời nắng hạn cả tuần nay, đang trưa nắng gắt bỗng đổ trận mưa rào. Người nông dân thì mừng rỡ vì ruộng đất thoát khỏi hạn hán, kẻ làm nghề rửa xe hớn hở vì khách đông, nhưng những người đang trên đường thì lại ghét cay ghét đắng vì đường bẩn và bị mưa ướt người. Trăng mùa thu sáng vằng vặc như gương treo trên bầu trời đêm, thi nhân vui mừng ngâm vịnh, nhưng bọn đạo chích lại ghét vì ánh trăng quá sáng tỏ. Trời đất vốn vô tư, không thiên vị, vậy mà nắng mưa thời tiết vẫn bị thế gian trách hận, ghét thương. Còn bản thân em cũng đâu phải người vẹn...
Chuyện xây cầu Brooklyn
Cầu Brooklyn bắc ngang con sông nằm giữa hai thành phố Manhattan và Brooklyn phải nói là phép lạ của ngành xây dựng. Vào năm 1883, một kỹ sư giàu óc sáng tạo tên là John Roebling, lòng đầy hứng khởi khi nảy ra ý kiến xây một cây cầu thật ngoạn mục bắc ngang hai thành phố này. Tuy nhiên, khi nghe ông trình bày ý tưởng táo bạo đó không một chuyên gia về cầu đường nào chịu hợp tác với ông. Họ cho rằng ông điên và bảo ông hãy quên điều đó đi vì không thể nào làm được cây cầu như vậy. Không nản lòng, ông về nhà thuyết phục con trai mình là Washington cũng là một kỹ sư đầy tiềm năng, rằng có thể xây được cây cầu như vậy. Cả hai cha con cùng ấp ủ ý muốn hoàn thành cây cầu và bàn luận về cách vượt qua mọi trở ngại. Dẫu sao, các ngân hàng...
Bài học từ người Thầy dạy võ
Một cậu bé 10 tuổi quyết định học môn võ judo cho dù cánh tay trái của cậu đã mất trong một tai nạn xe hơi. Cậu theo học judo với một võ sư Nhật. Vì tin rằng mình đã học tập rất chuyên cần và tiến bộ nên cậu vô cùng thắc mắc tại sao sau ba tháng tập luyện mà thầy chỉ dạy cho mình mỗi một thế võ duy nhất. Cuối cùng, không kiên nhẫn nổi nữa, cậu bé hỏi thầy: - Thưa thầy, chẳng lẽ con không thể học được các thế võ khác sao? Ông trả lời: - Đây là thế võ duy nhất thầy dạy con, cũng chính là thế võ duy nhất mà con cần phải học. Tuy không hiểu hết lời thầy nhưng tin tưởng ở thầy, cậu bé tiếp tục tập luyện. Nhiều tháng sau, lão sư phụ dẫn cậu đến tham dự một cuộc thi judo. Cậu bé rất ngạc nhiên khi thấy mình thắng dễ dàng trong hai trận...
Back
Top Dưới