Hôm ấy là ngày đầu tiên tôi học môn Toán với thầy Peter. Vừa vào lớp, thầy cho cả lớp làm bài kiểm tra đầu năm.
Cả lớp ngạc nhiên khi thầy phát cho chúng tôi ba loại đề khác nhau rồi nói:
- Đề thứ nhất gồm những câu hỏi vừa dễ và khó, nếu làm hết các em sẽ được 10 điểm. Đề thứ hai có số điểm cao nhất là 8 với những câu hỏi tương đối dễ. Đề thứ 3 có số điểm tối đa là 6 với những câu hỏi rất dễ. Các em được quyền chọn đề cho mình.
Thầy chỉ cho làm bài trong 15 phút nên tôi đã chọn đề thứ 2 cho chắc ăn. Không chỉ tôi mà các bạn cùng lớp cũng thế, chẳng có ai chọn đề thứ nhất cả.
Một tuần sau, thầy Peter phát bài kiểm tra ra. Cả lớp lại càng ngạc nhiên hơn khi biết ai chọn đề nào thì được tổng số điểm của đề đó, bất kể làm đúng hay sai...
Bạn đang sử dụng trình duyệt lỗi thời. Trình duyệt này có thể không hiển thị đúng trang web này hoặc các trang web khác.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Góc chữa lành
Lan tỏa giá trị nhân văn và phong cách sống tích cực.
Bộ lọc
Chỉ hiển thị:
Đang tải…
Một ngày nọ, người bố giàu có dẫn cậu con trai của mình thăm thú một ngôi làng. Người bố muốn cho con trai của mình thấy một người nghèo có thể nghèo đến mức nào. Họ đã dành thời gian tham quan cánh đồng của một gia đình nghèo. Sau khi trở về, người bố hỏi cậu con trai:
– Con thấy chuyến đi thế nào?
– Rất tuyệt bố ạ!
Người bố hỏi:
– Con đã thấy người nghèo sống thế nào chưa?
– Vâng con thấy rồi ạ!
– Vậy nói cho bố nghe, con học được gì từ chuyến đi này?
Cậu bé trả lời: “Chúng ta có 1 con chó, họ có 4. Chúng ta có bể bơi, họ có những con sông. Chúng ta dùng đèn vào ban đêm, còn họ có những ngôi sao. Chúng ta có những bức tường để bảo vệ mình, họ có bạn bè. Chúng ta có TV, còn họ dành thời gian cho gia đình và họ hàng.”
Người bố...
Khi tôi lên 8 hay 9 tuổi gì đó, tôi nhớ thỉnh thoảng mẹ tôi vẫn nướng bánh mì cháy khét. Một tối nọ, mẹ tôi về nhà sau một ngày làm việc dài và bà làm bữa tối cho cha con tôi. Bà dọn ra bàn vài lát bánh mì nướng cháy, không phải cháy xém bình thường mà cháy đen như than. Tôi ngồi nhìn những lát bánh mì và đợi xem có ai nhận ra điều bất thường của chúng và lên tiếng hay không.
Nhưng cha tôi chỉ ăn miếng bánh của ông và hỏi tôi về bài tập cũng như những việc ở trường học như mọi hôm. Tôi không còn nhớ tôi đã nói gì với ông hôm đó, nhưng tôi nhớ đã nghe mẹ tôi xin lỗi ông vì đã làm cháy bánh mì.
Và tôi không bao giờ quên được những gì cha tôi nói với mẹ tôi: "Em à, anh thích bánh mì cháy mà."
Đêm đó, tôi đến bên chúc cha tôi ngủ ngon...
Hai người đàn ông bị bệnh nặng cùng nằm điều trị chung một phòng bệnh. Một người bị bệnh nước trong phổi còn người kia bị liệt nửa người. Vào mỗi buổi trưa, người bị bệnh phổi phải ngồi dậy khoảng một tiếng đồng hồ để phổi được khô ráo.
Giường của ông ta đặt gần ô cửa sổ duy nhất trong phòng. Còn người bị liệt thì suốt ngày phải nằm trên giường. Họ thường trò chuyện với nhau hàng giờ về gia đình, bạn bè, cuộc sống… và cùng nhau ôn lại những kỉ niệm thời còn phục vụ trong quân ngũ.
Mỗi trưa, khi người đàn ông trên giường bệnh gần cửa sổ ngồi dậy, ông ta thường tiêu khiển bằng cách kể lại cho người bạn cùng phòng nghe về những gì mình nhìn thấy bên ngoài cửa sổ.
Qua lời kể của bạn, người bệnh ở giường bên kia như được sống lại trong...
Vợ của Vincent phải nhập viện, tan sở anh vào thăm cô, thấy cô than phiền về người y tá nam phục vụ phòng cô. Cô nói anh hay quên, thô lỗ, thiếu sót và vẻ mặt luôn mệt mỏi.
Lúc vợ đi làm trị liệu, anh y tá vào thay khăn trải giường. Vincent đã đọc được nỗi sầu khổ trên nét mặt dàu dàu của anh ta. Vincent tử tế nói anh rất hiểu công việc cực nhọc của người y tá và sự tận tâm của họ.
Thế là Vincent đã mở đường cho anh y tá bộc bạch về cuộc sống khó khăn gian nan của mình. Vợ con anh ta vẫn đang ở nam Phi và hai con của anh mới qua đời do biến chứng y khoa. Anh đang phải đi làm cả hai ca để kiếm tiền nuôi gia đình.
Nghe xong mọi chuyện. Vincent cảm thấy thương cho anh y tá,. Trước khi anh ta rời khỏi phòng, Vincent đã ôm chặt lấy anh...
Có một người thanh niên trẻ tuổi đi vào rừng làm thợ đốn củi, anh ta hết sức cố gắng làm việc, lúc người khác nghỉ ngơi thì anh ta vẫn chăm chỉ làm, phải đến trời tối thì anh mới nghỉ. Bởi vì anh hy vọng rằng một ngày nào đó anh sẽ thành công, nên muốn tận dụng những năm tháng còn trẻ để cố gắng hơn một chút.
Thế nhưng mà, hơn nửa tháng trôi qua, anh không một lần nào có thành tích vượt qua được những người khác, trong lòng anh vừa buồn lại vừa bực bội: “Họ rõ ràng là thường xuyên nghỉ ngơi, tại sao mình lại không vượt qua được họ chứ?” Người thanh niên nghĩ mãi không ra, cho là sự cố gắng của mình vẫn là chưa đủ, vì thế anh quyết định từ hôm sau phải càng ra sức hơn nữa mới được, không ngờ thành tích hôm sau lại không được như mong...
“Có một ông gần 70 tuổi, góa vợ. Ông có 5 người con hiếu thảo và sống rất hòa thuận với nhau. Đứa nào cũng có gia đình riêng khá giả và thành đạt. Ông rất hài lòng, tin tưởng, tự hào về con cái mình.
Xét thấy tuổi cao sức yếu, ông muốn chia toàn bộ gia sản cho con cái để chúng có thêm điều kiện phát triển cơ nghiệp. Ông nghĩ con mình ngoan, hiếu thảo thì mình sống với bất cứ đứa nào cũng tốt.
Căn nhà đang ở, ông giao cho vợ chồng đứa út và sống cùng chúng. Phần tài sản lớn được chia gần như đều nhau cho các con.
Được vài tháng, không khí trong nhà trở nên ngột ngạt. Vợ chồng đứa út hay xì xào điều gì đó, ánh mắt không mấy thiện cảm. Vợ nó hay đụng thúng đá nia, chửi chó mắng mèo những chuyện đâu đâu khiến ông nghe mà chạnh lòng. Vợ...
“Ở một góc phố nhỏ ồn ào, xung quanh là những cửa hàng buôn bán tấp nập, đông đúc… có một tiệm cơm bình dân nhỏ mang đầy hơi ấm của tình người. Một hôm, chàng sinh viên bước vào tiệm cơm nói: “Cháu muốn mua một bát cơm trắng!”
Vợ chồng người chủ quán thấy chàng trai không gọi đồ ăn, lấy làm khó hiểu, nhưng vẫn đơm một bát cơm đầy cho cậu ta. Khi trả tiền, chàng trai còn ngại ngùng: “Có thể rưới một chút nước canh lên cho cháu không ạ?” Bà chủ vui vẻ tươi cười nói: “Tất nhiên là được, cái này miễn phí.”
Chàng thanh niên ăn được một nửa, nghĩ đến bà chủ nói nước canh không cần trả tiền thì gọi thêm một bát cơm nữa.
“Một bát không đủ no à? Để tôi lấy thêm cho cậu chút nữa!”, bà chủ quán nhiệt tình nói.
Chàng trai đáp lại: “Không...
“Đây là một câu chuyện có thật, xảy ra vào một ngày mùa đông năm 1966 ở nước Mỹ.
Vì công việc và những nguyên nhân khác, Jack quyết định cùng người bạn thân của mình là Paul đến Texas tránh tuyết. Hai người tự lái xe đi. Sau khi xe chạy được hơn sáu giờ đồng hồ, họ bất ngờ gặp phải một trận bão tuyết nổi lên thật đáng sợ… Không còn cách nào khác, hai người quyết định tạm dừng, nghỉ đêm và đỗ xe trước cửa một nông trại.
Họ giật dây chuông ngoài cổng. Một nữ chủ nhân xuất hiện, diện mạo xinh đẹp, dịu dàng. Hai người trình bày lý do, nhưng trong lòng vẫn lo lắng không biết liệu cô chủ có đồng ý cho họ ngủ lại một đêm hay không…”
Người phụ nữ có vẻ phân vân nhưng rồi cũng giải thích: “Chồng tôi mới mất cách đây không lâu, nếu để hai vị...
Trời vừa sáng, anh Long đã vội trèo lên chiếc xích lô đạp đến bệnh viện. Thời buổi taxi, Grab chạy đầy đường mà anh vẫn gắn bó không rời với chiếc xích lô cà tàng cũ kỹ. Ai cũng nói anh là “khùng, cổ hủ”, anh chỉ cười, mặc kệ. Xích lô có cái hay, cái độc của xích lô!
Khuya hôm qua, lúc cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ, trên đường đạp xe trở về nhà, anh tình cờ phát hiện rồi cứu một nạn nhân bất tỉnh bên vệ đường, trên trán có một vết thương khiến máu chảy rất nhiều. Nạn nhân là một người đàn ông trung niên, ăn mặc rất tươm tất sạch sẽ nhưng nồng nặc mùi rượu. Lục trong túi quần nạn nhân, anh Long thấy một chiếc ví da dày cộm, bên trong đầy những tờ giấy bạc mệnh giá lớn, có cả tiền đô-la và giấy tờ tùy thân…
Do trời đã khuya khoắt...
Có một chàng trai, không thi vào đại học, cha mẹ đã tìm một người vợ cưới về cho anh. Sau khi kết hôn, anh dạy học tại một trường tiểu học trong làng. Vì không có kinh nghiệm, nên chưa đầy một tuần anh đã bị học sinh tẩy chay, khiến anh bị sa thải.
Trở về nhà, người vợ khẽ khàng lau nước mắt cho anh, an ủi nói: “Những việc không vừa ý mình thì có đầy ra đó, có người trút ra được, cũng có người trút không được, anh không cần phải thương tâm như vậy, cũng sẽ có nhiều việc thích hợp hơn đang chờ anh kia mà”.
Về sau, anh ra ngoài làm công cho người ta, lại bị ông chủ đuổi về nhà vì anh làm việc quá chậm. Lúc đó, vợ nói với anh: “Động tác luôn có nhanh có chậm, người ta đã làm việc nhiều năm như vậy, còn anh thì chỉ là học sinh đọc sách...
Chuyện kể rằng, trước đây có hai người bạn trẻ tuổi thân thiết, thường ngày đều đối xử tốt với nhau. Một người tên là Thông Minh, người còn lại tên là Thành Thật. Một ngày nọ, hai người bạn lên thuyền đi ngao du cùng nhau.
Nhưng khi họ đang ngồi thuyền trên biển thì gặp phải một cơn bão to gió lớn. Chiếc thuyền mà hai người đang đi đã bị nhấn chìm ngay sau đó. Chiếc thuyền cứu nạn chỉ có một chỗ, người thanh niên trẻ tuổi tên là Thông Minh vừa thấy tình hình không hay liền nhanh chóng lên thuyền cứu nạn, đẩy người bạn xuống nước.
Người thanh niên tên Thành Thật may mắn gặp đại nạn mà không chết. Anh ta bị sóng biển đẩy đến một hòn đảo nhỏ hoang vắng. Thành Thật hoảng hốt sợ hãi nhưng không còn cách nào khác đành phải ngồi trên bờ cát...