Chuyện tình ly và nước
Ngày xưa, trong một ngôi nhà, có một chiếc ly xinh đẹp sống với người chủ. Bởi quý chiếc ly nên ông chỉ đặt trong tủ kính để trưng bày. Một ngày nọ, ly cảm thấy rất buồn, vì vậy nó đề nghị với ông chủ: “Tôi rất cần nước, ngài có thể lấy cho tôi một chút được không?”. Một lát sau, người chủ rót một chút nước nóng vào ly. Vì nước rất nóng, nên ly thấy toàn thân mềm nhũn. Khi gần đầy cốc, ly nghĩ: “Đây có thể là cảm giác của tình yêu”. Sau vài phút, nước ở trong ly trở nên ấm và không còn nóng như ban đầu. “Đây thực sự là cảm giác của mùi vị hạnh phúc”, ly nghĩ và tiếp tục chờ đợi cảm giác tiếp theo. Khi nước ngày càng trở nên nguội, chiếc ly cảm thấy sợ hãi nhưng nó không biết chắc đó là cảm giác gì. Một suy nghĩ buồn thoáng hiện lên...
Chuyện tình đầy cảm động có thật
Họ gặp nhau trong một bệnh viện khi đang đi dạo. Cả hai đang ở độ tuổi 17. Trong một chớp mắt, bốn mắt nhìn nhau, hai trái tim non trẻ rộn lên một niềm xúc động sâu sắc. Họ đọc trong mắt nhau một nỗi thương cảm bi ai. Kể từ hôm đó họ không còn cô đơn nữa. Đến một ngày cả hai được thông báo rằng bệnh tình của họ không có cách nào chữa trị nữa. Trước khi được gia đình đón về nhà, họ ngồi bên nhau một buổi tối, hẹn hò cùng nhau cố gắng vượt qua số phận. Họ hứa sẽ mỗi tuần viết cho nhau hai lá thư để chúc phúc và động viên nhau. Rồi hôm sau họ chia tay nhau. Thấm thoắt đã ba tháng trôi qua. Cô gái ngày càng yếu ớt. Một hôm cô gái cầm trong tay bức thư của chàng trai gửi đến rồi thanh thản khép đôi bờ mi, miệng thoáng mỉm cười mãn...
Cô ấy không xinh
Gặp vợ sắp cưới của Nhân, ngay cả người bạn thân nhất của cậu ấy chỉ ậm ừ, rồi buông một câu: “Ờ, mà cô ấy không được xinh cho lắm, nhỉ?”. Đã quen rồi, Nhân cũng chẳng bận lòng. Là bạn thân, nên cậu ta nhận xét vậy là còn tế nhị chán. Ngày Nhân dẫn Lê về gia mắt ra đình, mặt mẹ Nhân sa sầm, Lê về rồi, bà và chị gái Nhân phản đối kịch liệt, bảo Nhân điên rồi, giữa bao cô gái xinh tươi, lại đi quen con bé xấu như ma. “Mẹ nhất quyết là không, con mà cứ ưng nó, thì đừng bao giờ dẫn nó về đây gặp mẹ nữa.” Mẹ Nhân ngày xưa là hoa khôi Sài Gòn, chị gái Nhân cũng từng tham gia vài ba cuộc thi người đẹp. Nhân lớn lên, cặp bồ cũng toàn những cô xinh như mộng. Thế nên bây giờ, việc Nhân chọn một cô gái ngoại hình không đẹp về làm vợ, đã...
Chuyện tình của nữ sinh kế toán và chàng trai bại liệt
Vừa tròn 22 tuổi, cô sinh viên ngành kế toán trường Đại học Thành Đô (Hà Nội) đã gây “sốc” cho gia đình, người thân và bạn bè khi quyết tâm đến với chàng trai bị tê liệt toàn thân. Những lời can ngăn từ gia đình, những lời đồn đoán cay nghiệt của dư luận không làm lung lay được tình yêu chân thành, mãnh liệt và đầy xúc động của thiếu nữ này. Cầu nối tình yêu Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại xóm 18, xã Nghi Phong, huyện Nghi Lộc (Nghệ An), Nguyễn Bá Kỳ (SN 1990) cũng hiếu động, tinh nghịch như bao đứa trẻ cùng trang lứa. Bước ngoặt cuộc đời đến với Nguyễn Bá Kỳ khi cậu đang là học sinh lớp 6. Căn bệnh đau chân do chứng viêm đa khớp ngày càng phát triển, việc đi lại bắt đầu khó khăn với cậu bé 11 tuổi này. Nhà nghèo...
"Chuyên gia" về nụ hôn
Gần 11 giờ đêm, anh bạn phòng tôi mới mò về tới nhà. Anh vừa ra ga đón người yêu. Trông khuôn mặt sáng ngời đầy mãn nguyện của anh, chắc chắn kịch bản của tôi đã thành công mỹ mãn… Chả là, anh bạn tôi có cô người yêu quê tận Quảng Nam, hiện đang theo học khoa quan hệ quốc tế trường Nhân Văn trong Sài Gòn. Họ quen nhau vào đầu xuân năm ngoái khi các sinh viên của khoa cô được cử ra ngoài Bắc giao lưu cùng với sinh viên Học viện. Chẳng biết có phải họ yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên hay không? Nhưng sau cái vụ giao lưu ấy anh bạn tôi bắt đầu biết tương tư. Thời gian thấm thoát trôi, tình yêu của họ cứ lớn dần. Dù kẻ trong Nam, người ngoài Bắc nhưng không vì khoảng cách mà tình yêu của họ thiếu vắng sự lãng mạn. Cứ mỗi buổi sớm, cô nàng...
Chuyện của Mưa
Cô gái hai mươi tuổi, đã một lần yêu và thất bại với chính mối tình mong manh ấy. Sau nhiều ngày, Zen lặn lội về miền kí ức, cố gắng để rũ sạch quá khứ và những nuối tiếc một thời đã qua… Zen là một cô gái đã lâu không yêu. Câu chuyện lần này là chuyện mà Zen muốn chia sẻ về chính mình. Cô gái hai mươi tuổi, đã một lần yêu và thất bại với chính mối tình mong manh ấy. Sau nhiều ngày, Zen lặn lội về miền kí ức, cố gắng để rũ sạch quá khứ và những nuối tiếc một thời đã qua. Zen mạnh mẽ hơn, biệt lập hơn trước cuộc sống. Zen không yêu ai, bất kể một chàng trai nào. Bởi Zen sợ, sợ quá nhiều thứ… 1. Zen Tắt điện. Mất điện thì đúng hơn. Trong căn phòng 20m2, tôi thấy mình không tồn tại. Chính xác là cái sự tối om đã làm cho mọi thứ đều...
Chuyện của bong bóng
Cái phút giây Luân thấy Khuê tay trong tay với một người con trai khác làm Luân nhớ đến lần Luân 7 tuổi, ba mua cho Luân một quả bóng bay màu xanh da trời. Quả bóng tuột tay bay khỏi Luân một lúc lâu rồi, mà Luân còn ngẩn người ra nhìn, quên mất cả việc lẽ ra nên tiếc nuối. Quả bóng của Luân như một giọt nước xanh bé nhỏ rơi thõm và hòa tan hoàn toàn vào đại dương xanh mênh mang là bầu trời trên kia. Lúc này cũng vậy, Luân ngạc nhiên thấy mình bình tĩnh đến lạ lùng. Anh sững người ra, ngơ ngác thì đúng hơn, như vừa bị đánh thức khỏi một giấc mơ nào thật lắm. Ánh mắt Khuê trìu mến lướt trên gương mặt người con trai với Luân mới gần gũi, quen thuộc làm sao. Cả cái cách cô đưa tay âu yếm sửa lại cổ áo cho người đó, Luân chỉ cần nhắm mắt...
Chuông treo trong gió
“Tên em có nghĩa là gì?” “Chuông nhỏ hạnh phúc” Tôi đáp bừa khi Hạnh Linh giật chiếc máy ảnh trèo vào lòng tôi ngồi gọn. “Thế còn tên anh và em?” “Chuông gió.” “Là chuông treo trong gió” Tôi không nói, giành lại anh bạn tri kỉ trong tay em, xem lại mấy shoot hình tôi vừa chụp, em ngước mắt nhìn tôi, lấy tay che màn hình, nhăn mặt. “Anh có nghe em nói không, là chuông treo trong gió.” Tôi cười. Luồn tay vào tóc em, vuốt ngược ra đằng sau, đặt lên vầng trán bướng bỉnh của em một nụ hôn rất nhẹ. Tôi biết em muốn nói gì. 1. Tôi quen em vào một chiều tháng ba, khi hoa Sưa nở trắng các con phố của thủ đô Náo Nhiệt. Lúc ấy, tôi đang say sưa chụp hình cho vài cô bạn gái, em lọt vào ống kính, mải mê nhặt những cánh hoa mỏng, trắng...
Chúng ta để "relationship" đi!
Tâm bấm vào thông báo, nick name “Đau khổ đủ rồi, hạnh phúc được chưa” vừa gửi cho cô một lời đề nghị xác nhận mối quan hệ: Đang hẹn hò. Tâm đăng nhập tài khoản facebook, như một thói quen, cô vào trang cá nhân của anh trước khi xem những thông báo ở trang của mình. Bỗng, trái tim cô như có bàn tay ai bóp chặt, chưa bao giờ Tâm thấy hai chữ “Kết bạn” to đùng hiện trên trang cá nhân của Nam lại trở nên lạnh lùng và tàn nhẫn với mình đến thế. Anh đá văng cô ra khỏi cuộc đời anh như thế còn chưa đủ đau đớn sao mà giờ ngay cả sự kết nối ảo này anh cũng đành đoạn cắt đứt. Chẳng lẽ, anh đã chính thức xóa tên cô ra khỏi nhật ký đời mình? Chẳng lẽ, chia tay là ngay lập tức quay lưng, cắt đứt tất cả mọi liên hệ với người kia như thế ư? Cô...
Chúng mình đã yêu nhau xong rồi!
Chia tay một tuần. Cuộc sống dường như là một cuộc sống mới với tôi. Vẫn những con đường đi về, khói bụi, xe cộ... nhưng dường như... Cuộc sống có nhẹ nhàng hơn chút xíu khi không phải giờ đấy, ngày đấy đưa đón em. Không phải hàng đêm “tiếp chuyện bạn nghe đài”. Một ngày của tôi như dài ra, nhưng nó cứ như mất phương hướng. Yêu nhau gần một năm, thời gian cũng đủ để biến một mối tình ngọt ngào trở lên nhàn nhạt, biến những kỷ niệm đã qua trở thành những sự kiện bình thường trong đời. Tôi yêu em trong một ngày đặc biệt. Ngày sinh nhật chung của đôi ta. Trước đó chỉ vài phút thôi, tôi cầm lấy bàn tay em và bị gạt phăng ra. Khi đồng hồ chỉ qua 12h, em ôm lấy tôi. Một cái ôm định mệnh mà tôi đã nghĩ số phận tạo ra để gắn bó 2 chúng tôi...
Gấu bông thiên sứ...
Hôm nay là ngày tiễn anh ra sân bay... Khóc, em khóc rất nhiều. Anh quá đáng thật, đi mà chẳng quan tâm gì tới cảm xúc của người khác hết... Ôm em vào lòng, anh dụ em nín khóc. Anh đưa cho em một món quà, được bọc gói rất đẹp. Anh dặn: - Quà của anh trong 2 năm anh đi đấy nhé! Em thét lên: - Không, em không cho anh đi. Anh phải ở lại với em cơ!! Nhưng rồi cũng phải để anh đi. Pháp. 2 năm. Đất nước mộng mơ và đầy lãng mạn mà em từng mong sẽ được cùng anh hưởng tuần trăng mật, giờ em lại ghét đến thế. Nhưng biết làm sao được, chỉ 2 năm thôi mà... Thất thểu trở về nhà, nước mắt vẫn chưa khô, em mở gói quà anh tặng. Một chú gấu bông đội chiếc mũ cao bồi, giống anh hồi chúng ta đi Đà Nẵng thế. Có điều chắc gấu bông thì không bị ngã...
Chờ nhau nơi thiên đường
- Này ông, - Gì, để tôi ngủ thêm tí nào - Dậy đi, chở tôi ra chợ hoa bằng xe đạp đi - Sao hôm nay bà lại giở giời thế này. Ra mua cái vé tàu điện ngầm mà đi chợ... Bà lão thân yêu ơi, cho tôi ngủ thêm tí nữa thôi mà...! Lèm bèm, năn nỉ đủ cách mà chả được, ông cũng đành dậy. Hai ông già bà cả đèo nhau trên cái xe đạp của thằng cháu. Thời buổi động 1 tí là người ta đi tàu ngầm, ô tô, 2 ông bà trên cái xe đạp làm bao nhiêu người đi bộ phải ngoái nhìn. - Lát ông phải mua hoa tặng tôi nhé. - Ừ, mua cho bà 1 củ khoai ngay đây. - Ơ, tôi bảo mua hoa cho tôi mà. - Mua cho bà củ khoai để bà ngồi ăn, đỡ ngồi réo sau lưng tôi nữa. Gió thổi dìu dịu theo những bánh xe quay. Tia nắng vàng chảy tràn những con phố thân thuộc. Bà dựa vào...
Back
Top Dưới