Ngày xưa, có một mảnh Đất yên bình yêu một bông Bồ Công Anh bé nhỏ. Nhưng Đất chưa bao giờ nói ra. Chỉ lặng lẽ, âm thầm chăm sóc và chờ đợi Bồ Công Anh lớn.
Bạn của Đất là Gió thường ghé qua chơi. Bồ Công Anh từ đó mà quen biết Gió. Một hôm, Đất đau đớn phát hiện ra rằng:bông Bồ Công Anh bé nhỏ và Gió đã yêu nhau.
Bồ Công Anh vẫn thường bảo với Gió:
“Em là Bồ Công Anh vì anh là Gió. Em sẽ theo anh đi đến cuối phương trời…”
Gió nghe vậy đáp lại”thế thì Bồ Công Anh ơi, em phải hứa…ko bao giờ trách hờn anh…”
Rồi Gió đưa bồ công anh bay đi.
Bay đi xa…
Xa mãi…
Xa…mãi….
Bồ Công Anh lâng lâng trong niềm hạnh phúc.
Bồ Công Anh nào có còn nhớ tới miền đất yên bình nơi cũ.
Gió đã đưa Bồ Công Anh đi xa xa lắm rồi…
***
Bồ Công Anh...
Bạn đang sử dụng trình duyệt lỗi thời. Trình duyệt này có thể không hiển thị đúng trang web này hoặc các trang web khác.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Tình yêu & Tâm sự
Chia sẻ cảm xúc và nghệ thuật nuôi dưỡng hạnh phúc.
Một lần nữa em lại chọn việc đi ngược với những mong muốn của bản thân, buông tay anh ra và tiếp tục bước đi trên con đường không có anh…
Đã hơn nửa năm kể từ ngày em quyết định rời xa anh cũng là hơn nửa năm em gói gém mọi cảm xúc yêu thương của chính mình vào một góc khuất trong tâm hồn em. Mỗi ngày, em tự nói với chính mình em cần phải quên đi anh, quên cả những gì vui vẻ nhất và cả những điều đau lòng nhất mà anh đã mang đến cho em. Em đã “tạo” cho mình một cuộc sống không anh bằng những ngày bù đầu tối mặt với công việc, những tối cafe với bạn bè và từ bỏ thói quen quan tâm đến những gì đang xảy ra quanh anh…
Nhưng rồi…
Có những hôm em quay trở về nhà sau một ngày vất vả, những tối em chọn sự yên tĩnh trong căn phòng nhỏ của...
Đã bao giờ bạn nghe kể về câu chuyện của con thiêu thân chưa? Người ta hay nói rằng, thiêu thân là một loài vật khờ dại nhất trên đời… vì nó luôn lao vào những nơi có ánh sáng mà không cần biết ánh sáng ấy phát ra từ đâu và cũng không cần suy nghĩ đến những nguy hiểm trong chính ánh sáng mà nó lao vào… nên mọi người đặt tên cho nó là “thiêu thân”...
Sinh ra đã bị gọi là thế nên có nhiều con thiêu thân ức lắm.. và trong số đó, có 1 con thiêu thân đã chống lại việc bị đặt tên như thế bằng hành động là không bao giờ lao vào nơi có ánh sáng. Mỗi khi đồng loại lao vào những ánh đèn đường sáng loá trong màn đêm , con thiêu thân này đều bỏ đi nơi khác...
Cho đến 1 ngày, nó đang bay quanh quẩn trong 1 khu rừng thì nhìn thấy 1 ánh sáng rất...
Tin nhắn đến từ một số máy lạ:
- Anh đã sử dụng lại số điện thoại cũ được chưa?
Tất nhiên là phải được rồi. Nếu không thì làm sao cái tin nhắn này có thể đến đúng người nhận. Ngu thế!
Vừa chửi thầm trong miệng, anh liền nhắn lại:
- Bán cái máy đó được bao nhiêu tiền?
Ảnh minh họa.
Vài giây sau report báo gửi thành công, điện thoại anh đổ chuông dồn dập. Dường như phía bên kia đã đọc tin, lặng đi một lúc vì bất ngờ, và ngay lập tức gọi cho anh thì phải. Anh cũng nhanh nhẹn bắt máy, nội dung không khác mấy với câu hỏi ban nãy:
- Sao, đã bán được máy chưa?
Phán đoán của anh đúng một cách khó hiểu. Bên kia lặng đi trong giây lát. Rồi giọng một cô gái vang lên, nhỏ nhẹ:
- Chắc là anh đã hiểu lầm…
*****
Giữa ngày nghỉ lễ, anh bị...
9 tháng 10 ngày cưu mang con, mẹ mong baby của mẹ sẽ ra đời thật khỏe mạnh và tươi đẹp. Suốt 18 năm con mài đũng quần ở ghế nhà trường, mẹ mong con yêu sẽ học rộng hiểu nhiều, sẽ sống tốt vì trong mắt mọi người “mẹ là một người mẹ tốt, mẹ ươm trồng một hạt giống tốt và lẽ dĩ nhiên mẹ sẽ thu hoạch được trái tốt”.
Mẹ thương con nhất trên đời. Vì thương con, mẹ làm tất cả, hi sinh và chiều chuộng những vòi vĩnh của con. Sẽ như thế nào nếu con không không phải là một thành quả đẹp như mẹ mong muốn.
Mẹ ơi, con rẽ trái mẹ nhé!
Mẹ à, ai sinh ra cũng mong muốn một cuộc sống tốt đẹp nhưng cuộc sống vốn dĩ không như điều ta mong đợi.
Thuở nhỏ, mẹ tập con viết tay phải, đã bao lần mẹ đánh khẽ tay con vì con cứ lén cầm bút tay trái. Vì sợ mẹ...
Cơn mưa mùa hạ vội vã, hắn nắm lấy bàn tay bé nhỏ của nàng, siết chặt thật chặt, mắt môi mờ nhạt bởi những hạt mưa. Trước mặt một cô gái, hắn thấy mình gục ngã.
1. Nàng vô cùng bướng bỉnh, lúc nào cũng thích đứng trên nhiều người khác. Việc nàng xuất hiện trong tim hắn cũng khiến hắn giật mình thon thót. Đôi khi là sợ. Sợ nàng quá chủ động và sợ nàng quá kiêu hãnh để yêu thương một người. Câu nói mà hắn ấn tượng nhất bởi nàng là câu:
- Tớ có thể yêu cậu, tớ cũng có thể quên cậu, ngay lập tức!
Cơn mưa mùa hạ vội vã, hắn nắm lấy bàn tay bé nhỏ của nàng, siết chặt thật chặt, mắt môi mờ nhạt bởi những hạt mưa. Tim hắn run bắn như lần đầu bị điểm kém và sợ bố mẹ vạch mông cho ăn roi. Lần này, trước mặt một cô gái, hắn thấy mình gục ngã...
Là những ngày… khi anh nói lời yêu cũng trở thành một câu cửa miệng, và em cũng trở nên quá quen thuộc, để cái ôm em cũng trở thành quán tính, và hơi thở cũng không mang điều mới mẻ…
Một tuần có 7 ngày, một tháng có 30, đôi khi là 31. Và con số đó của một năm là 365, chúng ta đã ở bên nhau bao lâu lần 365 ngày rồi em nhỉ. Nhưng, anh biết ….không phải ngày nào… em cũng yêu anh!
Có những ngày em chẳng yêu anh… Là khi anh ghét em mặc những chiếc áo gypsy rườm rà, những chiếc mini-skirt điệu đà, những đôi giầy búp bê. Anh bắt em mặc những chiếc áo sơmi phẳng lì cổ cao, những chiếc áo không họa tiết cầu kỳ. Anh để mặc em với cái nhìn tiếc nuối vào tủ quần áo, với một phong cách chẳng phải là em….
Để có những ngày em điểm phấn tô son...
Tôi luôn mến một cô nhóc hay cười, tôi luôn quý một cô nhóc hay nhõng nhẽo, tôi luôn yêu một cô nhóc hay tò mò.
Tôi luôn thích thú khi mình là thiên thần trong lòng cô bé ấy. Nhưng cô nhóc của tôi ơi, đến lúc em phải lớn rồi.
Gặp em chiều đầu hạ
Chắc hẳn em vẫn còn nhớ ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau. Một chiều hạ với những cơn gió dịu dàng trước cái nắng gay gắt của tiết trời vào hạ. Em mới là một cô nhóc lớp 11 với sở thích viết báo và kiếm tiền tìm đến anh – một đề tài mới mà em vừa “đào bới” được. Ấn tượng đầu tiên về em là một con nhóc quá dạn dĩ, quá bạo khi hỏi anh tới tấp các vấn đề.
Phố cổ về chiều và lượn lờ ăn uống
Hôm ấy là kết thúc năm học cho cả anh và em. Trong khi em được xả hơi với bạn bè thì anh lại phải lao vào...
Cô là nhân viên văn phòng, anh làm nghề bốc vác trong thành phố.
Sau ngày tốt nghiệp phổ thông, hai người rẽ theo những quỹ tích khác biệt nhau của tuổi trẻ. Nhưng họ vẫn còn giữ mối tình đầu của nhau. Nhưng chỉ giữ mà thôi.
Ban ngày, cô đi làm, ngồi quán cafe thời thượng với đồng nghiệp; chiều tan sở, cô ăn que kem rẻ tiền anh mua; buổi trưa, cô ăn cơm trong nhà hàng đắt tiền, buổi tối, cô đi ăn với anh trong những quán mì vằn thắn tồi tàn.
Cô nghĩ, cuộc sống của mình sao quá lệch pha. Cứ yêu kiểu này mãi, từ ngày đầu tiên tới ngày hôm nay, dường như rồi sẽ báo trước đến một kết cục nào đó.
Mỗi lần đón người yêu, anh thường tiễn cô tới tận cửa thang máy đi lên căn hộ của cô trong chung cư mới, chúc cô buổi tối an lành, rồi vội...
Nàng bước từng bước trên đường Tràng Thi. Một làn gió cuổi thu cuộn đầy hơi nước mặt hồ. Nàng thấy toàn thân như gai lạnh. Nàng kéo hai tay lên ôm chặt lấy vai. Người đó có phải đã hứa sẽ ôm nàng như thế này mãi không?
Dường như trước mặt nàng là bóng dáng một cặp tình nhân, cô gái nũng nịu ghé sát đầu vào vai chàng trai. Những tiếng nói thì thầm yêu thương cứ kéo dài bất tận, và bất ngờ, họ trao nhau một nụ hôn.
Nàng mở choàng mắt ra, cố nghe tiếng dòng xe tấp nập. Nàng ngoảnh mặt sang bên phải, cảm giác mọi thứ như trôi chậm lại. Thư viện quốc gia kìa. Nó có phải từng là nơi nàng đến rất nhiều, chỉ để mong gặp lại một người không?
Ảnh minh họa.
“Ngày đó mỗi chiều thứ 3, thứ 5 và Chủ nhật em đều tới thư viện quốc gia. Chỉ với một...
Đã từ lâu, anh tập thành thói quen đóng chặt cánh cửa tâm hồn mình, dịu dàng âu yếm một cách giả tạo trong các mối quan hệ, biết cách rút lui đúng lúc khi cảm thấy mọi chuyện bắt đầu mất kiểm soát…
- Em không thích bọn con trai cứ tỏ tình với em thế này chút nào.
Câu biểu cảm không đầu không cuối của Vân Anh làm Duy Hoàng giật thót. “Nhưng mình đã tỏ tình đâu?”, anh tự phân bua với chính mình, với một thái độ hoảng hốt mà chỉ mình anh hiểu. Mặt anh nóng ran lên và ước mơ lớn nhất của anh lúc đó có lẽ là có một tấm bình phong để che nó đi; không, ước mơ lớn nhất của anh lúc đó chính là việc mặt đất bỗng dưng nứt toác và anh có một cái khe để nhảy luôn vào đó cho rồi.
- Anh sao thế? – Vân Anh hỏi, giọng quan tâm.
- À, không. Nhưng...
Đừng bao giờ ước mình quên đi tất cả, hãy ước mình luôn còn chút gì để nhớ.
Nàng 23 tuổi, không quá xinh nhưng cũng được nét đáng yêu, không quá cá tính nhưng cũng có cái hơi “khác người”. Nàng đang trong tình trạng độc thân và cảm thấy ngày “va lung tung” (Valentine) sắp tới quá buồn bã. Nàng muốn đóng cửa và nhốt mình, nàng muốn xa rời không khí người tặng người, người ôm người và người bên người. Nàng buồn vì rốt cục, nàng không phải là người chưa từng có một mảnh tình vắt vai mà ôm nỗi sầu cô đơn thiên cổ, chỉ vì… quá nhớ người.
Thật ra mối tình của nàng không phải là “vắt vai” vì nàng thấy đó là một mối tình “quàng cổ” thì đúng hơn. Nàng từng “vắt chân lên cổ” để đuổi theo người, sửa chữa sai lầm mà nàng vừa tạo nên. Nàng cũng...