Đồng nghiệp lãng mạn
“Tình xưa nghĩa cũ 1,2,3,4 là cùng lên 5,6,7 là dở mà 8, 9 thì tệ. 10 thì ăn đấm” ***** 1. Chia tay. Người ta nói gọn lỏn. Nhưng Biển biết người ta nói vậy chỉ để chạy trốn câu hỏi của Biển. Thực ra thì đâu cần phải thế đâu. Lý do ư? Đôi khi vớ đại một lý do nào đó từ hàng chục cuộc chia tay giữa những người trẻ với nhau, thay tên hai đứa vào là xong. Là xong. Đôi mắt người ta quay đi khi Biển nhìn. Ừ thì chia tay. Biển khẽ mỉm cười (không chắc có giống nụ cười không nữa) rồi nhẹ nhàng quay gót. 2. Mở tờ 2! Số tháng 3 ra, thấy bài viết “28 ngày để quên đi một người”, Biển vồ lấy. Cần quá cho lúc này. Đọc ngốn ngấu. Anh Cường gọi điện: - Thế nào? Vẫn còn đủ bình tĩnh chứ em? Biển cười: - Yên tâm, anh! Ba chi khơ vài câu rồi...
Đồng cỏ may
1. Chiều dịu êm, ánh nắng vàng sóng sánh như nhuộm cả đất trời đã dịu đi tronng cái mênh mang se lạnh của chiều thu. Không gian mang một cảm giác nửa buồn nửa vui… như một bản nhạc không lời cứ hòa ngân. Những âm thanh khe khẽ va đập nhẹ vào không khí, dội vào tâm trạng con người, ngấm dần trong cảm xúc… và như ngưng đọng lại trong tiếng gió hun hút vờn nhẹ lên những vạt cỏ may tim tím. Những tia sáng sượt qua mí mắt làm Vy cựa mình rồi tỉnh dậy, dụi dụi mắt một lúc Vy mới chợt nhớ ra là mình đang nằm ngủ trên bãi cỏ- một bãi cỏ xanh mướt nằm giữa một khoảng trống lớn của cánh đồng cỏ may trải dài bất tận. Trong trạng thái mơ màng ngái ngủ, Vy thu người lại như một con mèo nhỏ, gối đầu lên chiếc ba lô màu xanh rêu và chăm chú ngắm...
Đông chớm và em nhớ anh
Em quen anh trong một chiều đông lạnh lẽo, có mưa hắt nước in từng vệt dài lên ô cửa kính ngăn cách cái ồn ào cuộc sống với cái lặng lẽ của quán cà phê. Nếu như không có một tách cà phê bỏ đường quá tay và bị anh gọi đổi lại, nếu như không có cái đoảng của một nhân viên mới cho một lần cả năm thìa đường vào li cà phê đắng thì đã chẳng có cái định mệnh đó phải không anh? Vẫn nguyên vẹn cảm giác ngày ấy, ngày em được gặp anh, được quen anh…và cũng từ đó yêu anh. - Này! cô kia, tôi gọi cà phê đen, mà cô cho cả tấn đường vào hay sao thế? Giật mình em ngoảnh lại khi nghe tiếng gọi, may mà chị chủ đã đi vào trong nhà, mình em luống cuống, loay hoay, chẳng biết phải xử trí như thế nào? - Dạ, em xin lỗi, chắc em cho hơi quá tay. Anh để em...
Những hiểm họa dẫn đến ly hôn
… “Anh ấy không còn đi cùng tôi đến mọi nơi - họp mặt gia đình, tiệc tùng, giao lưu bè bạn…”. Đây là một trong những dấu hiệu báo trước của cuộc ly hôn mà không phải cặp đôi nào cũng để ý, cho tới khi họ ra tòa. Nếu bạn bày tỏ mong muốn có nửa kia cùng đi mà họ lại hờ hững, bỏ qua, thì dễ hiểu rằng nhu cầu, sở thích của bạn chưa được người ta quan tâm đúng mức. Đừng bỏ qua chuyện này. Các cặp đôi thường có những kỳ vọng khác nhau về những việc họ nên và không nên làm chung, nhưng với các hoạt động mà hiển nhiên là nên có mặt cả hai, thì đừng nhượng bộ. Hãy rõ ràng với nhau rằng việc đi chung có ý nghĩa quan trọng, sẽ thắt chặt thêm tình cảm hai người. Những hoạt động chung khiến hai người có thêm nhiều điều để nói với nhau hơn. Nếu...
Đồ mặt đểu
Tôi mở tin nhắn, những con chữ cứ nhấp nhô như sóng trước mắt làm tôi lại… say: “Vừa rồi anh đi với… vợ sắp cưới nên không bắt máy, em có chuyện gì không, nếu không có chuyện gì đừng gọi điện cho anh nữa nhé!…”. ***** Tôi nằm trùm chăn kín mặt, hơi thở khò khè chưa đủ sức át được chiếc loa rè cassette cũ kỹ xổ ra những bài hát cũ kỹ Thiên từng hát cho tôi nghe. Mỗi lần dứt những bài hát quen ấy tôi lại thò tay “tua” lại theo một phản xạ để nghe đến nhàu. Thiên đã đi, về lại Đà Nẵng nơi anh sinh ra, nơi có công ty ba mẹ anh đã lập sẵn chờ anh về làm ông chủ, nơi có người con gái “may mắn” hay là “bất hạnh” nào đó được ba mẹ anh lập trình sẵn luôn cho anh. Tình yêu của tôi không đủ sức níu Thiên, nhưng lại thừa kiêu hãnh để buông...
Độc thoại
Thực ra thì chị không cần cười tươi như thế làm gì. Chỉ tổ cho Phong đong đầy thêm hình ảnh đáng yêu của chị vào trong con tim yếu mềm của mình. Phong chỉ chờ có vậy là chạy đến dắt xe cho chị. Mà lần nào cũng thế, chỉ giao cái xe qua tay Phong là chị xách túi đi lên, bỏ lại câu: “Cảm ơn nhé!” nghe không mấy cảm xúc. Ngày nào cũng vậy, cứ đúng 7 giờ sáng là Phong có mặt ở công ty. Phong không lên phòng làm việc mà ngồi ngay ở cửa bảo vệ, dõi mắt nhìn người qua kẻ lại. Con đường này được mệnh danh là con đường mát nhất của quận. Mát ở đây gồm cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Hai bên đường là hàng cây cổ thụ to, cao. Tán lá xòe rộng, rợp bóng xuống đường, mát rượi nguyên cả ngày. Ban đêm thì các em ăn mặc rất “mát mẻ” đứng tràn ra hai bên...
Đồ hâm! Tớ chỉ cần cậu bên cạnh tớ
Mai không muốn làm Bù Nhìn của Dũng, cô bé muốn “lột xác” trở thành Búp Bê cơ… ***** Mai thò đầu ngó vào shop quần áo trên con phố quen thuộc ấy, nó nhìn quanh với vẻ mặt vui tươi hớn hở, miệng toe toét chào chị chủ cửa hàng rõ to. Thế nhưng chưa vui được bao lâu, mặt nó đã méo xệch trong khi chị chủ vẫn đon đả: - Còn nhiều mẫu mà em! Tại lâu không thấy em nên chị lỡ bán cho người khác mất rồi. - Dạ…Thế thôi. Em chào chị ạ! Mai thở dài rồi bước ra, trời bên ngoài lạnh buốt, trước khi ra khỏi cửa mẹ đã quàng bao nhiêu áo ấm, nào khăn, nào mũ lên người nó nhưng lúc này nó vẫn thấy hơi lạnh và hụt hẫng. Nó tự thốt lên trong lòng: “Rút cục thì mình vẫn là Bù Nhìn”… Dũng đẹp trai, cao… rất cao, học giỏi… rất giỏi, “hot”… vô cùng...
Đoạn cuối một chuyện tình
Mấy ai trong cuộc đời chọn được một kết cuộc hợp lý cho mình? Mấy ai đủ dũng cảm để gạt đi những con mắt người đời để mà sống cho riêng mình? Thế nên đừng trách sao con người luôn nuối tiếc khi nhìn lại quá khứ. Ba tôi là một người đẹp trai và rất có duyên. Ông có một vẻ khôi hài tưởng như hời hợt nhưng nếu hiểu ông thật nhiều, người đối diện sẽ nhận ra sự sâu sắc trong mỗi câu đùa bỡn đó. Ba tôi rất đào hoa. Nếu trong đời tôi mà gặp được một người như ông, tôi sẽ yêu ngay không do dự. Nhưng ba khá khó hiểu và hay làm tôi sợ mỗi khi ông buồn vì bị mẹ chì chiết. Ba tôi theo đạo công giáo, ngày xưa khi lấy ba tôi mẹ cũng phải theo đạo, nhưng sau đám cưới không bao lâu bà không thèm đi nhà thờ nữa. Còn ba, thỉnh thoảng tôi thấy ông trở...
Đoạn cuối cuốn nhật ký
1. Anh và cô là bạn thân. Hai người học cùng nhau suốt ba năm cấp III. Họ ngồi chung bàn, nhưng cách nhau một người, thường làm đề thi giống nhau, thường có những bài tập giống nhau . - Này, cậu làm xong bài tập Anh văn chưa ? - Xong rồi, lại mượn hả, về nhà làm gì mà chưa làm bài tập thế ? - Hôm qua mải xem bóng đá nên quên, cho mượn tí đi mà. Cứ như thế, họ trở thành bạn thân lúc nào không hay. Và cũng không thể nhớ được cô thích anh từ lúc nào nữa, có lẽ là từ năm học lớp 10 cô bé ấy đã thầm thích người bạn trai cùng bàn. Nhưng suốt 3 năm đó anh không hề biết cô bạn ngồi cùng bàn lại thích mình, vì cô nhút nhát, và cô thấy mình không đủ xinh đẹp để xứng với anh. Anh vẫn cứ hồn nhiên trò chuyện, hồn nhiên kể với người bạn gái cùng...
Đi qua ngày nắng
Giống như một câu chuyện cổ tích thời hiện đại, khi kể lại, chẳng đứa nào trong đám bạn nàng đủ can đảm để tin. 1. Tuổi thơ của nàng là những ngày cùng anh hàng xóm chơi trò chơi cắt dán giấy. Nàng là con một, bố mẹ đi làm bận bịu suốt cả ngày, những lúc nàng lủi thủi một mình đều cảm thấy sợ hãi. Một đứa bé luôn thấy bế tắc và ám ảnh trong chính ngôi nhà rộng lớn của mình. May thay, ở nhà bên cạnh, phía cửa sổ đối diện, có anh chàng sún hai chiếc răng cửa, thường cười rất tươi, chìa bàn tay nhỏ xíu ra vẫy vẫy. Những lần đầu tiên là những cuộc hội thoại ngắn ngủi, từ phía hai cửa sổ, hai bàn tay bé nhỏ đưa ra không trung vẫy vẫy, một bên có chàng răng sún, một bên có nàng với bím tóc hai bên lắc lư lắc lư. Những lần sau đó, gia...
Định mệnh
Đôi khi vì quá yêu nên phải hận, bởi chỉ khi hận con người ta mới không thể yêu, khi hận con người ta mới nhớ được nỗi đau và tránh không để đau thêm lần nữa… - Này này! Cho đi nhờ với! – Cô gái chạy ào ra lòng đường để ngăn chiếc xe máy đang lao nhanh trong mưa, mặc kệ đối phương là người cô không quen biết. Hoàng thắng gấp, Quyên làm anh giật mình vì sự xuất hiện đột ngột. Người anh ướt sũng và người cô cũng vậy, cả hai đang run lên vì lạnh, anh cố gắng nhìn thật kỹ khuôn mặt đang bị tóc và nước mưa che khuất. Không quen. - Anh có đi qua Ngõ Nhỏ không? Cho tôi đi nhờ… – Đôi môi đang dần tím tái của cô cố gắng nhờ vả người lạ. - Có đi qua! Lên đi! Xe bắt đầu lao đi trong mưa, đủ nhanh để làm cả hai khuôn mặt nhăn lại vì rát...
Đi ngang qua giấc mơ tôi
Tháng 7. Em bảo với tôi, em sắp đi Nhật. Tôi không lấy gì làm bất ngờ lắm vì em thích nước Nhật. Chỉ có điều buồn buồn vì cái sự đi của em đã được chuẩn bị từ rất lâu mà tôi không hề hay biết... ***** Trời Sài Gòn vào những ngày này trời mưa không dứt. Đến đêm thì lạnh se sắt. Cảm tưởng như đang đi giữa mùa đông của một xứ sở xa lạ nào đó. Ngồi trong quán trà đạo, nhìn qua ô cửa vuông ra ngoài, thấy những giọt mưa xiên xiên tự nhiên thấy nhớ em khôn nguôi. Vậy là tôi và em đã xa nhau gần một năm rồi. Em giỏi tiếng Nhật, hay dạy tôi vài câu chào hỏi. Tôi quên sạch, chỉ nhớ duy nhất mỗi câu: “Aishiteru” (anh yêu em) mà thôi! Tôi cứ thích nắm tay em và thì thào: “Aishiteru!”, em khúc khích cười: “Anh chỉ biết mỗi câu đó!”. Em bảo tôi...
Back
Top Dưới