Dạo này anh hay để em một mình. Em có khoảng trống cho riêng mình nhiều hơn. Thả bộ trên con đường quen thuộc em bỗng thấy mình lẻ loi, bấm máy gọi cho anh nhưng đáp lại là hồi chuông kéo dài. Công việc của anh bận rộn không có thời gian cho em.
Thứ 7, ngồi một mình trong quán nhâm nhi ly cà phê sữa. Rất ít khi em dùng nó vì vị đắng khiến em mất ngủ. Nhưng hôm nay em lại thèm cà phê, có lẽ vì hợp cảnh hợp tình, cà phê – một mình khiến người buồn càng buồn hơn. Vị đắng trong ly cà phê làm bạn cùng nỗi buồn. Em quyết định gọi cho anh lần nữa. Em thường nói với anh thích nghe tiếng điện thoại đổ chuông, anh cười và nói em lạ quá! Nhưng bây giờ sao em ghét nó thế vì một tháng nay lần nào gọi cho anh em cũng chỉ nghe tiếng chuông kéo dài...
Bạn đang sử dụng trình duyệt lỗi thời. Trình duyệt này có thể không hiển thị đúng trang web này hoặc các trang web khác.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Tình yêu & Tâm sự
Chia sẻ cảm xúc và nghệ thuật nuôi dưỡng hạnh phúc.
Anh à!
Đơn thuần em chỉ là người đàn bà anh muốn, chị ấy là người đàn bà anh chọn, vậy…người anh yêu là ai, là một trong hai hay là kẻ khác?
Ti lớn rồi anh, và nó muốn làm một thiên thần…
Năm 2005.
Chúng tôi tình cờ quen nhau và yêu nhau sau đó. Chuyện tình cảm của chúng tôi bắt đầu không quá trọn vẹn thế nhưng vô cùng hạnh phúc, chỉ mắc kẹt một điều…anh đang có vợ! Tôi không lo lắng gì nhiều, bởi vợ anh là một kẻ tồi tệ - theo lời kể của anh, cô ta không biết chăm sóc gia đình, chăm lo cho chồng con, đặc biệt cô ta còn vụng trộm cả bên ngoài, điều đó khiến anh đau khổ và mệt mỏi trong một thời gian dài, cho đến khi gặp tôi, nỗi đau đó mới được giải tỏa.
Anh 30, còn tôi chỉ là một cô gái chỉ bước qua tuổi 25 - còn quá nhiều nông...
“Anh sẽ không cưới em đâu, anh nói thật lòng đó”
*****
Tôi cứ ngỡ mình sẽ chẳng có thể viết về anh, viết về tình yêu của tôi, về những nỗi đau mà đã từ lâu tôi giấu ở trong lòng, tôi luôn tự lừa dối bản thân mình rồi sẽ hết yêu anh thôi, tôi sẽ yêu người khác nhưng tôi sai rồi anh à…..tôi vẫn còn rất yêu anh.
Tôi cố gắng trong mệt mõi, dõi mắt nhìn về nơi có anh, có một hình bóng thân quen, có 1 bóng hình mà tôi yêu thương nhất cuộc đời. Anh là gì, là ai, anh đã làm gì để 1 đứa con gái như tôi lại yêu anh nhiều đến như vậy, tôi chỉ biết yêu anh, không biết yêu bản thân mình, tôi tự làm khổ tôi thôi đúng không anh ? “Tại sao không phải là tôi? Tại sao không phải tôi?” Tôi muốn hét thật to, tôi muốn có câu trả lời, tôi muốn biết thật...
Anh à, em chẳng dám khóc đâu…
Vì nếu em khóc, nỗi đau cứ thế sẽ vỡ òa,chẳng cách nào ngăn lại được.
Và như thế em sẽ ngã gục khi chưa kịp chiến đấu
Chẳng dám cười vì nếu cười, em sợ rằng những giọt nước mắt sẽ lăn dài từ trong tiềm thức…
Chẳng dám nhớ vì nỗi nhớ làm tim em đau nhói, đau đến mức không thở được…
Chẳng dám thức vì cứ mở mắt ra lại thấy hình ảnh của anh hiện diện ở khắp nơi…
Chẳng dám ngủ vì cứ nhắm mắt lại hình ảnh của anh lại luẩn quẩn trong tâm trí…
Chẳng dám thở vì sợ rằng chỉ cần thở nhẹ thôi cũng đủ làm cho nước mắt rớt xuống…
Chẳng dám gọi vì chỉ cần nghe giọng của anh, em lại có ước muốn khao khát giữ anh cho riêng mình, dù biết điều đó sẽ không bao giờ thành sự thật…
Chẳng dám gặp vì sợ gặp anh rồi lại...
Em không xinh, dáng em cũng không đẹp. Em thậm chí còn béo ú, chân ngắn cũn và mặt tròn mũm mĩm cơ…
Em không thướt tha váy áo được như người ta, cũng không thể mặc được tất cả những gì mình thích. Nhưng chuyện này có ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới đâu nhỉ? Em vẫn tự tin là mình dù với thân hình béo ú, có sao đâu anh. Em béo, nhưng sẽ không để mình “héo” bao giờ!
Em cũng đã từng băn khoăn, rằng có chàng trai nào sẽ hết lòng để yêu một cô nàng béo, rằng nếu một ngày người ấy xuất hiện thì có sẽ bỏ đi chỉ vì mình béo hay không? Nhưng rồi em cũng nhận ra, gầy hay béo, có ảnh hưởng gì đến con đường đi tìm hạnh phúc cho mình đâu? Bằng chứng là cuối cùng rồi anh cũng đã đến, và chưa hề có ý định rời bỏ em mà đi. Mà có khi, người béo...
Tháng sáu, trời mưa tằm tã. Anh và cô cùng nhau ngồi trong một quán vắng. Bốn năm trôi qua, tình cảm giữa anh và cô dường như đã nhạt nhòa đi. Hai tuần nay, cô đã cảm nhận được điều đó.
Anh cứ bận suốt, anh không dành thời gian cho cô. Ít nhắn tin, ít gọi điện. Thỉnh thoảng chỉ đi chơi với nhau được vài tiếng. Và ngày hôm nay, cô đã biết chuyện gì… sẽ xảy ra. Anh bảo có chuyện quan trọng, với tất cả những gì hiện giờ, chuyện quan trọng chỉ có thể là… chia tay.
“Em này!” – Anh khẽ gọi.
“Vâng, em nghe!”
“Chúng ta quen nhau cũng được bốn năm rồi nhỉ?”
“Bốn năm, ba tháng, hai mươi bảy ngày.”
“Ừ, anh không đếm cặn kẽ vậy đâu.” – Anh cười nhẹ và nói. – “Em nghĩ ngần ấy thời gian, đã là dài chưa?”
“Em không biết!” – Đôi tay cô nắm...
Nhà tôi ở Đà Nẵng, nhà anh ở Tuy Hòa. Chúng tôi gặp nhau tại một trường đại học ở Sài Gòn.
Yêu nhau từ năm thứ hai cho đến khi tốt nghiệp, hè nào anh cũng theo tôi về Đà Nẵng để thăm gia đình tôi. Nhớ lần đầu tiên tôi hồi hộp đợi người thân của mình nhận xét về anh. Ờ, thằng đó hình thức coi cũng khá, thương con gái người ta mà không ngại đường xa về quê chào hỏi thì đáng khen là biết lễ nghĩa. Những lần sau, ba má, anh chị tôi vui vẻ hơn, đối xử với anh rất thân tình. Ba má và em gái anh cũng mến tôi. Mọi chuyện có vẻ tốt đẹp, chỉ đợi hai đứa ra trường ổn định việc làm thì cưới.
Ổn định việc làm - chuyện tưởng dễ hóa ra lại quá… mênh mông. Tìm được việc làm ngay sau khi ra trường tôi vui lắm, nghĩ mình ổn định rồi, nhưng chỉ hai...
Một đêm Tháng Tư mưa rả rích, tôi lại chuẩn bị dụng cụ chiến đấu để lên đường, bám sát và truy bắt các đối tượng đua xe trái phép trong thành phố. Những ngả đường vắng ngắt trong thành phố dường như đã gối tay lên ánh đèn đường mà ngủ hết rồi…
Nhận biết được điểm tập kết của nhóm đối tượng, chúng tôi tập kích và trà trộn bám sau. Đêm mưa phùn, ảo não và thê lương dường như bị xới tung bởi những đường cua đầy mạo hiểm của nhóm thanh niên đang ở vào cơn phấn kích. Chúng hú hét, gào thét xé toang sự yên ả bình lặng giữa đêm, làm mấy chị lao công, mấy hàng bánh khúc giật mình táp sát vào lề đường… Nhiệm vụ của chúng tôi là phải bắt gọn nhóm ấy, vì đã theo dõi và phục kích nhiều ngày.
Phát hiện ra bị theo dõi, chúng tập tức đổi hướng đi...
Anh này…..- Cô gái ngập ngừng nói – Hình như…..em thấy…..dạo này anh có vẻ lạnh lùng với em…..
- Sak….Lắm chuyện. – Chàng trai cắt lời cô gái mà vẫn không thèm quay ra nhìn cô.
Mắt cô gái rưng rưng và rồi hai hàng lệ cháy xuống…….
- Hay…..anh…..anh……đ..ã. …..có người khác rồi?
Lúc này, chàng trai đứng hẳn dậy, vẫn không quay lại….
- Tôi nghĩ rồi. Tôi tự hỏi tại sao tôi lại thích cô cơ chứ? Cô chẳng có cái gì xứng với tôi cả. Chắc là tôi muốn chơi trội với hội bạn nên mới chọn cô. Nhưng giờ tôi không chịu nổi nữa rồi, cô là một con người chán ngắt, chả thú vị gì cả. Có nói với cô cũng vô ích thôi. Đừng mơ mộng nữa. Thế nhé! Tôi về đây…
Nói rồi chàng trai rảo bước về phía trước. Hết…..Hết cả rồi….Tất cả như sụp đổ trước mặt cô...
Có nhiều lúc chúng ta nhìn nhau chán ngán. Những hân hoan của sự bắt đầu đã qua, bỏ lại hai kẻ trơ trọi với sự ngám ngẩm bắt đầu dâng lên tận cổ...
Cách đây vài tháng anh ấy kể chuyện cười sao mà duyên vậy. Còn bây giờ, nhìn anh chẳng khác gì thằng dở hơi đang tự mãn với những câu chuyện ngớ ngẩn của mình. Cái bài này mình thuộc làu sáu câu. Đến chỗ này anh ấy sẽ nheo mắt nè, gặp trường hợp này anh sẽ nói câu này nè. Đúng là “Tui chán thằng bồ tui, bao nhiêu năm hắn chẳng nói được một câu gì mới (nhái thơ ai đó quên rồi).
Hồi mới quen tính lơ đãng của nàng đáng yêu kinh khủng. Mình tha hồ có cơ hội nhắc nàng nhớ đem theo áo mưa, nhớ cất thẻ xe vào ví. Bây giờ mỗi lần sắp cùng nhau đi ra ngoài, nhìn nàng bới tung nhà để tìm thẻ xe...
Đơn xin phép hẹn hò - Sau khi tụi mình học chung với nhau gần hết năm, tớ nhận ra cậu thật sự rất là dễ thương nhé...
*****
Không phải vì cậu cho tớ mượn vở Văn hôm tớ nghỉ học, hay chỉ bài kiểm tra Sử cho tớ sáng nay mà tớ nói vậy đâu. Lời khen này hoàn toàn trung thực và không mang ý định nhờ vả hay vụ lợi. Nó xuất phát từ trái tim tớ, bắt đầu từ lần cậu cho tớ miếng băng dán cá nhân và xuýt xoa nhìn khi tớ bị ngã oạch trên sân cỏ. Tớ đã nghĩ hay là tớ đến xin phép cậu cho một buổi hẹn hò hoàn toàn là trong sáng?
Mà thật ra tụi mình mang tiếng là bạn bè, nhưng vẫn chưa có một cuộc hẹn hò trong sáng nào nhỉ. Lần nào cũng có cả lớp ba mươi đứa với ngần ấy những cặp mắt tò mò, làm sao tớ có thể đứng gần cậu hơn một tí hay đưa cho cậu...
Tối qua hai vợ chồng giận nhau, và trong lúc hờn dỗi, em đã buột miệng một cách thật dại dột: “Hay là mình ly hôn đi, chứ sống vầy em cũng thấy mệt mỏi quá chừng!”
Anh vừa nhăn nhó bỏ ra khỏi phòng và không quên buông lại một câu xanh rờn: “Ừ, nếu em muốn vậy thì để anh ghi đơn cho!”
Em lo lắng suốt đêm, đến sáng ra thấy trên bàn trang điểm đã có sẵn một tờ đơn…
“ĐƠN XIN HÔN”
Kính gửi: Tòa án tại gia
Tôi tên là: CHỒNG XẤU XA.
Sinh năm: 198x
Cư ngụ tại: Ngôi nhà ngập tràn tình yêu.
Xin được hôn cô: VỢ ĐÁNG YÊU.
Sinh năm: 198x
Cư ngụ tại: cũng ngôi nhà ngập tràn tình yêu ở trên.
Nội dung xin hôn: Do cuộc sống có vài điều không hòa thuận dẫn đến cãi nhau khiến vợ chồng cả đêm không ngủ được.
Tôi viết đơn này để xin giải quyết...