Nàng vẫn hỏi mẹ sao đặt tên con là Cỏ May, mỗi lần như vậy, mẹ chỉ âu yếm nhìn nàng rồi kể câu chuyện về hoa cỏ may. Nàng lại hỏi về bố, mẹ lại kể câu chuyện hoa cỏ may. Đến lúc nàng lớn khôn, nàng ra đi tìm hiểu câu chuyện về mẹ.
Rồi như định mệnh, ở nơi xa ấy nàng đã gặp một người, một người luôn thích hoa cỏ may.
Mẹ vẫn kể rằng, hoa cỏ may là hóa thân của một cô gái giàu có xinh đẹp, cô lỡ yêu thương một anh trai nghèo mà phụ chữ hiếu bỏ chốn cha mẹ theo chàng. Chàng trai vì thương vợ nên quyết tâm ra đi làm ăn xa, rồi chàng không trở về. Cô gái đau khổ đi tìm chàng trai, rồi cô kiệt sức ngã xuống hóa thành hoa cỏ may. Hoa màu tím bạc như tình yêu thủy chung của nàng, hình dáng sắc nhọn nhức nhối một mối tình trong xa cách vẫn cố...
Bạn đang sử dụng trình duyệt lỗi thời. Trình duyệt này có thể không hiển thị đúng trang web này hoặc các trang web khác.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Tình yêu & Tâm sự
Chia sẻ cảm xúc và nghệ thuật nuôi dưỡng hạnh phúc.
Anh và cô gặp nhau rồi yêu nhau từ năm cuối ở trường trung học. Ngay lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh đã thích ánh mắt ngây ngô và tinh nghịch của cô.
Anh là một chàng trai có tính hài hước và dễ gần, chính vì vậy anh và cô đã nhanh chóng trở thành bạn thân rồi họ yêu nhau từ lúc nào không biết nữa. Nhưng có lẽ dấu ấn cho họ là cuối mùa thu năm thứ 2 trung học, anh đã nói anh yêu cô thật nhiều. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, đó cũng là chuyện thường bởi tình yêu lần đầu đến với cô làm cô cảm thấy bối rối và ngượng ngùng.
Cô – một cô gái với đôi mắt to tròn tỏa sáng như ánh sáng mùa thu mang lại. Nhìn cô, người khác có thể nhận thấy ngay sự thông minh, khéo léo trong xã giao và đặc biệt có một chút gì đó mạnh mẽ mà nhiều bạn trai phải...
Mắt em như dáng thuyền soi biển vắng
Biển ôm thuyền thao thức một đêm mưa…
Giờ này nơi ấy, chắc em đã ngủ vùi sau một ngày dài công việc mệt mỏi, nghĩ mà thương cho em. Hai đứa mình do đặc thù công việc, kẻ ở nhà thì người lại lên đường đi công tác. Một tháng chưa được một tuần chúng ta được bên nhau, nhưng không vì thế mà màu tình yêu của mình dành cho nhau phai nhạt, trái lại nó càng nồng nàn và pha trộn vào nhau một chút hồng hạnh phúc, một chút đỏ nồng nàn, một chút xanh hy vọng, một chút tím thuỷ chung, một chút vàng ấm áp, một ít trắng tinh khôi, và thêm lẫn một vài màu bạc thương nhớ theo thời gian… Càng ngày chúng ta yêu thương nhau nhiều hơn. Vì chúng ta có với nhau rất nhiều những kỷ niệm sâu sắc trong đời…
Đêm nay Sài Gòn...
Đồng hồ điểm 0h cũng là đêm thứ 12 cô đợi cửa anh về. Thời gian này anh thường xuyên về muộn, có về thì cũng chỉ để lấy bộ quần áo, anh nói: "cuối năm công ty nhiều việc, anh mang đi thay cho tiện, khỏi mất thời gian về nhà lấy". Cô không dám hỏi gì nhiều chỉ biết dặn chồng đừng làm việc quá sức, nhớ giữ gìn sức khoẻ. Nói xong anh đi luôn, không một cử chỉ yêu thương mà trước đây anh luôn dành cho cô. Cô không than vãn hay trách móc anh bởi cô biết vì sao anh trở nên như vậy.
Từ khi nhận lời yêu anh đến khi về làm vợ anh là 10 năm dài đằng đẵng. Cô nhớ cái ngày ấy, ngày mà cô và anh bước sang năm thứ 12 ngồi trên ghế nhà trường, anh rụt rè nói lời yêu cô, cái cách anh tỏ tình mà đến đứa trẻ 3t cũng phải bật cười, vậy mà cô lại chấp...
Mỗi lần được bạn bè, họ hàng giới thiệu bạn gái, anh lại đây đẩy chối từ.
Anh đã góa vợ 7 năm nay nhưng chưa bao giờ người ta thấy anh nói đến chuyện sẽ đi bước nữa. Dường như nỗi đau từ cái chết của vợ vẫn chưa thôi rỉ máu trong trái tim anh.
Ngày vợ mất, anh như hóa điên. Anh tự đổ lỗi cho mình trước cái chết của chị và có lẽ sẽ không bao giờ có thể tha thứ cho bản thân. Anh không gây ra cái chết cho chị, đó là một tai nạn mà không ai ngờ tới nhưng anh không bao giờ có thể chấp nhận được việc mình đã không có mặt bên vợ trong những phút cuối cùng của cuộc đời chị, khi mà chị cần anh nhất. Anh vẫn còn nhớ như in cái đêm định mệnh ấy…
7 năm qua, chưa một đêm nào anh ngủ ngon giấc. Cứ nhắm mắt lại là từng chi tiết lại hiện lên trong...
Dù đã quen với việc cứ dăm bữa nửa tháng Minh lại xuất hiện bên một em người yêu mới xinh tươi, nhưng chẳng hiểu sao cảm giác nghèn nghẹt nơi trái tim hệt lần đầu tiên thấy Minh yêu cứ luôn tra tấn Thuỳ, ngay cả khi cô đã nhận lời làm bạn gái Nguyên.
Đôi khi Thuỳ tự hỏi sao mình lại yêu Minh đến thế trong khi cô đang “sở hữu” một anh chàng có thể coi là hoàn hảo cả về tâm hồn lẫn vẻ bề ngoài như Nguyên. Phải chăng con người ai cũng vậy, luôn khát khao những cái mình không có, nuối tiếc những điều dang dở thay vì chịu hài lòng với bản thân?
Thuỳ nhớ năm 15 tuổi, cô đã ý thức được trái tim mình rung động trước Minh, cậu bạn có nụ cười Colgate cùng tài ăn nói chém gió nhất lớp. Nhưng đến khi cuộc đấu trí giữa lý trí và yêu thương để xem...
Anh thả lỏng người nhẹ nhàng cất bước quay đi khi trái tim em vẫn còn thổn thức một cái tên mà không biết khi nào em mới xóa được nó hay em phải tự lừa dối mình rằng “em đã cất kĩ anh vào một góc”.
Nếu anh muốn buông tay…
Đừng bao giờ nắm lấy tay em, nếu anh định làm trái tim em tan vỡ
Đừng bao giờ nói với em lời mãi mãi, nếu anh đã từng nghĩ đến chuyện chia tay
Đừng bao giờ nhìn vào mắt em, nếu anh đang nói với em những lời không chân thật
Đừng bao giờ nói câu xin chào, nếu anh nghĩ sẽ nói lời tạm biệt
Đừng bao giờ giam giữ trái tim em, nếu trong tay anh không cầm chìa khóa
Đừng bao giờ nói anh yêu em thật nhiều, nếu tình cảm ấy không hề tồn tại sâu tận trong trái tim anh.
Có một thời…
Em luôn muốn được bàn tay anh che chở...
Ngày Phong yêu Du, Phong đã rất giản dị nói với Du thế này “Hãy quên đi những điều đã qua trong quá khứ của anh. Anh không cảm thấy xấu hổ vì nó. Nhưng vì em là một cô gái tốt, nên em không cần phải biết về nó.”
- Alo?
- …
- Alo?
- Có phải là Du không?
- Phải. Mình là Du. Xin lỗi cho hỏi ai vậy?
- Là bạn gái của anh ấy.
- Xin lỗi. Mình không hiểu? Có phải bạn nhầm số không?
- Không. Tôi là bạn gái của anh ấy.
- Bạn gái ai?
- Anh ấy. Hoàng Bảo Phong.
Cô gái đó nói với Du, “Tôi là bạn gái của anh ấy”. Sau khi nghe xong tên “anh ấy”, Du thở dài, uể oải nói :
- Ừ xin lỗi. Nhưng tôi mới là hiện tại.
Và cúp máy. Máu nóng đã dồn lên tới tận đỉnh đầu.
Một ngày đẹp trời, mà sao đi gặp toàn những chuyện đâu đâu.
*****
Việc Phong...
- Đừng đi ! Đừng đi ! Anh ơi… !!! – Tiếng gào của người con gái như rơi vào khoảng không vô tận. Văng vẳng bên tai cô gái ấy, là lời đáp lại như cứa cả vào trái tim cô buốt lạnh:
- Anh xin lỗi ! Anh thật sự xin lỗi… !!!
Nó cựa mình tỉnh giấc. Không có mồ hôi vã ra, chỉ có những giọt nước lăn dài từ trên khóe mắt, tìm xuống má, xuống môi, mặn đắng vào cả cổ họng nó. Nó ngồi dậy, thu lu nơi góc giường trống trải.
Cơn ác mộng, lột tả lại toàn bộ nỗi đau và sự tuyệt vọng của nó, khi người mà nó yêu phũ phàng quay lưng, trong một buổi tối lạnh thấu gan ruột.
Nó khi ấy, ngồi sụp trên mặt đất. Cái băng giá len vào tận cùng lỗ chân lông trên thân thể của nó. Nó thậm chí còn không rơi nước mắt. Gương mặt tê dại, đờ đẫn nhìn theo bóng người...
Thấy có cái gì đó nhột nhạt, cô quay người sang trái, một tên con trai cầm máy ảnh chĩa về phía cô và bấm máy. Ly giữ nguyên nụ cười, tiến đến.
Một ngày đẹp trời, không nắng không mưa, chỉ có gió nhẹ và mây che đầu làm cuộc sống chợt dịu đi biết bao.
Ly giở tờ bản đồ to tướng trải ra sàn gỗ. Xem nào, lên thư viện ngồi cho qua những ngày nghèo đói hay cứ vứt tiền ra ngồi cà phê cho bõ ngắm phố phường. Dù gì thì cũng cứ xách xe ra đường đã. Bụi bặm làm tàn phai nhan sắc à, hay xăng lên giá khiến túi tiền cứ èo uột mãi, cũng cứ phải xách xe ra đường cái đã.
Nhìn ngắm những cửa hàng lấp lánh mời gọi, hay đơn giản nhìn mấy hàng cây ven đường xanh mướt lá, Ly dừng lại ở rạp phim. Hôm nay có phim hay lắm, dù sao sống là hưởng thụ mà. Ly gửi...
Em rồi sẽ lớn, rồi sẽ trải qua những thăng trầm mà không có anh ở đó, đừng mãi sụt sùi khóc lóc bởi nước mắt chỉ làm đôi chân em yếu mềm và bờ vai nhỏ mãi run.
Cô gái nhỏ à, cứ tiến về phía trước đi em…
Chia tay nhau rồi, anh không còn là người cuối cùng mà em nhớ đến hằng đêm trước khi đi ngủ…
Chia tay nhau rồi, anh không còn là người gửi những tin nhắn yêu thương đến cho em như một thói quen…
Chia tay nhau rồi, anh cũng như em học cách xếp lại quá khứ và gói ghém kỉ niệm trong trái tim nhiều vết xước…
Nhưng hơn ai hết, anh mong em bình yên, trong an nhiên bình yên!
Cô gái nhỏ à, đừng vì tình đầu vấp ngã mà sợ sẩy chân những lần sau nữa. Tình đầu cho em khờ dại, nhưng tình đầu cũng cho em cách để em biết đứng lên. Em rồi sẽ lớn...
Đang say giấc nồng, anh nghe thấy tiếng “Hòang tử bé” oe oe khóc. Lồm cồm bò dậy, mắt nhắm, mắt mở, ôm con vừa cưng vừa nựng, con lại khóc dữ hơn.
“À, nhớ ra rồi”, bỗng mắt anh sáng quắc như thể vừa phát minh ra điều gì vĩ đại. Anh vội mở tủ đồ của con. Loay hoay một hồi tìm tìm, kiếm kiếm, anh bới ra một bịch bỉm. Với đại một cái, anh hì hục thay cho con. Cu cậu khoái trá, vừa mút tay vừa ê a. Anh vỗ về, hát ru con, rồi tranh thủ chợp mắt một cái.
Nhưng mí mắt vừa kịp kéo xuống, Hoàng tử bé đã lại gào. Lần này dữ dội hơn, còn kèm theo những cơn ho sằng sặc. Dỗ kiểu gì con cũng không nín. “À, con đói chứ gì. Ngoan để bố pha sữa nhé.” Anh thì thầm ngọt nhạt. Chẳng rõ cu cậu có hiểu gì không mà ngưng hẳn. Cái khoản thông minh và háu ăn...