Không ai dùng một nụ cười để làm thước đo cho một tình yêu, một hạnh phúc. Cũng chẳng ai biết mình sẽ sống được bao lâu trên cõi đời này, để nói thêm những ngày tháng yêu thương với người mình mong muốn, trước khi nhận ra rằng quá muộn.
Chẳng ai cứ đi mãi một con đường dài thật dài như thế, để rồi nhìn vào cuộc đời mình thấy chỉ toàn là đắng cay rớt xuống bờ vai từ khi nào…
Có những tình yêu chỉ toàn là nước mắt. Là anh yêu em nhiều mà chẳng biết làm gì cho em, là anh cần em hơn nghĩa của một tình yêu bình thường khác…
…bởi có ai biết bắt đầu một đoạn đường là ngọt ngào và kết thúc là những nỗi đau kia chứ. Bởi có ai đã từng chấp nhận làm người ngoài lề như chỉ để yêu em vậy đấy. Mong em cười để anh cố gượng mình mà sống, mong em...
Bạn đang sử dụng trình duyệt lỗi thời. Trình duyệt này có thể không hiển thị đúng trang web này hoặc các trang web khác.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Tình yêu & Tâm sự
Chia sẻ cảm xúc và nghệ thuật nuôi dưỡng hạnh phúc.
…Cuối con đường ai cũng phải đi, là một điều gì đó đợi chờ, mà không ai biết trước. Nhưng không bước chân nào dừng lại cả. Chỉ nhìn lại phía sau một thoáng chốc. Rồi sẽ đi tiếp, về phía cuối con đường…
1. Trời bỗng trở lạnh đột ngột như thủy tinh làm nên chiếc bình ở kệ tủ đột nhiên rơi xuống đất tan tành thành những mảnh nhỏ, chỉ sau một đêm, không khí khô cóng, chùm cúc đất xanh cắm vội vã trên chiếc bình gốm nâu ở góc tường cũng thu mình lại, tựa hồ run bắn lên khi những cơn gió vụt qua tấm rèm khua khoắng va chạm vào căn phòng bé nhỏ.
An co rúm lại trong chăn, lão Tacta chủ nhiệm khoa có mang tờ kết quả thi chằng chịt D đập vào mặt nó lúc này cũng đừng hòng kéo nó ra ngoài cái lạnh chết tiệt kia. Đĩa nhạc Cánh cung của Đỗ Bảo...
Anh quen cô trong một buổi bình minh rực rỡ, chính xác thì cũng chẳng phải là quen, mà chỉ là gặp gỡ, tức là khi hai con người bất ngờ thấy nhau qua bờ rào, lúc đó anh vẫn đang cởi trần mặc quần đùi ra sân vươn vai vài cái ngái ngủ, và sau một chuỗi âm thanh ú ớ không lên lời, anh vội quay mặt đi thẳng vào nhà. Thật là một khởi đầu tình cờ, không kém phần bất ngờ và… nói đúng ra thì… hơi mất mặt.
Từ lúc ông bà Tam chuyển về cạnh nhà anh sống mấy năm nay, anh chưa bao giờ nghe kể là họ có một cô cháu gái. Chuyện này thật là lạ. Ở cái xóm nhỏ này, hiếm khi nào có câu chuyện về một gia đình nào đó lại có ít hơn “cả xóm” biết. Vậy mà anh lại không biết được ông lão hàng xóm nhà mình lại có một cô cháu gái! Mấy lần anh có thấy con trai ông...
- Hoa bán thế nào vậy em ?
- Dạ – con bé mừng rỡ – Trăm hai anh ạ. Em lấy anh một trăm thôi. Hồng nhung tặng người yêu hôm nay thì hết ý đấy ạ!
Quân phì cười :
- Mồm mép gớm! Nhưng mà anh mày chưa có người yêu.
Con bé tròn xoe mắt :
- Ơ – nó đưa ngón tay gầy guộc chỉ về phía cái bàn Quân vừa ngồi trong New Era – Em tưởng chị kia là người yêu anh?
Quân đưa mắt theo hướng ngón tay con bé. Một cô gái xinh đẹp, tai đeo hearphone, tinh khôi trong màu áo khoác trắng với ly cafe sữa nghi ngút khói, những ngón tay nhịp nhàng gõ gõ xuống mặt bàn và đầu lắc lư theo tiếng nhạc trông thật ngộ. Quân nháy mắt với con bé bán hoa :
- Nhóc, chọn cho anh bó đẹp nhất. Đó chưa phải người yêu anh, nhưng sắp…
Con bé lựa cho Quân bó hồng xếp hình...
Mưa đổ xuống rào rào. Muôn triệu giọt mưa rơi mãi không ngừng nghỉ. Từ nhiều ngày nay nước chảy thành dòng trên phố, làm những vũng nước cứ lớn mãi lên, nhấn chìm mặt đường trải nhựa. Những con suối biến thành sông, ao thành hồ, hồ thành biển. Mưa như suối tóc suôn mềm, dài vô tận nhưng xám xịt, bám vào da trời một cách nặng nề. Mưa gột sạch những vết bẩn trên tường nhà, rửa trôi những chiếc lá héo trên bãi cỏ, xua tan hơi nóng trong không khí. Bầu trời đang than khóc cho những con người lạnh lùng đi qua những thứ mà giá trị không thể đo đếm bằng tiền, không thể mua được bằng tiền.
Anh đưa đôi mắt rầu rĩ nhìn những cây hoa mềm yếu, cánh hoa tả tơi nằm rạp bên con đường ngày nào anh cũng đi qua. Bất kể mưa, nắng, tuyết rơi, anh luôn ở...
Người ta bảo Cô bị điên, nhưng Anh thì không nghĩ là vậy! Cô không phải 1 kẻ điên cuồng bệnh hoạn, mà cô điên vì người cô yêu, đó... liệu có phải là cái tội?
*****
Anh đã để ý Cô ngay từ ngày đầu tiên đến đây nhận công tác. Cô không xinh, thậm chí là trông rất lôi thôi. Mái tóc Cô rối bù và cái váy Cô mặc đã cũ kỹ tới mức nhàu nhĩ, bạc màu. Ừhm, Cô là một người điên, có lẽ bị điên nên người ta mới có thể sở hữu được nụ cười ngây ngô và ánh mắt vô hồn đặc biệt.
Cô không nói gì cũng không chạy nhảy lung tung, việc duy nhất Cô làm là đứng ở ngã tư và quan sát mọi người đi lại. Ngày nào cũng vậy, từ chiều đến tối khuya.
Người ta kể lại cho Anh biết là cách đây gần một năm chồng chưa cưới của Cô đã tai nạn chết ở ngã tư này khi đang...
Tôi có biết một người bạn gái, cô ấy thật sự rất tốt. Từ nhỏ thích đọc sách lại không khiến người nhà phải lo lắng. Sau này khi học đại học, cũng có trải qua vài cuộc tình. Sau khi tốt nghiệp đại học, dựa vào thực lực bản thân để tìm công việc, có thể tự lập nuôi sống bản thân.
Cô bạn gái này bình thường vô cùng ngoan ngoãn, không đi bar, cũng không đi đêm, cùng lắm là đi ăn KFC cùng với bạn bè. Lúc tốt nghiệp cũng có rất nhiều người theo đuổi, cô cũng toàn tâm toàn ý yêu đương, nhưng lần nào cũng bị làm tổn thương. Dần dần, sau này người theo đuổi ngày càng ít đi, cô ấy cũng liền ở nhà, xem tiểu thuyết trên mạng, ngày lại ngày đi qua như thế.
Bạn có thấy quen không? Có cảm giác thấy bóng dáng mình trong cô bạn kia không?
Không...
Em đừng vội rời bỏ cô đơn để trong tay với những điều chóng vánh. Hãy biết kiên nhẫn chờ đợi để thấy mình viên mãn trong câu chuyện cổ tích của riêng em…
Khi bé, em được nghe bà và mẹ kể những câu chuyện cổ, chuyện về tình yêu giữa Hoàng tử và nàng Lọ Lem… Em thích đấy, mộng mơ đấy, em phủ màu hồng lên gam cuộc sống xinh tươi. Với em, cuộc sống quá đỗi ngọt ngào, đến độ tuổi môi em hồng, tim em khác lạ, em cũng mon men đi tìm miền hạnh phúc.
Em trải qua cuộc tình đầu tiên, với người con trai dành nhiều thời gian theo đuổi, cho em những giận hờn vô cớ, cho em những vui cười hồn nhiên. Và em cảm nhận tình yêu đầu đời như khối pha lê trong suốt, lấp lánh màu, đẹp đến lung linh kỳ ảo…
Tình tan, khối pha lê biến mất, em rớm máu trong...
“Cafe không đường đắng nhưng có dư vị. Anh đã lỡ bỏ mất dư vị của nó. Hãy cho anh nếm vị đắng cafe không đường, được không?”
Cô vẫn thường thường nhớ lại những ngày quen anh…
Xưa kia cô không biết uống cafe, cho đó là thứ nước đắng nghét vô bổ. Song, khi quen anh rồi, hầu như tuần nào cũng theo anh đến quán, dĩ nhiên sau đó cafe thành bạn của cô.
Anh là chàng trai ưu tú. Đẹp trai, có chí tiến thủ… khi 2 người học Đại học, anh đã chú ý đến cô, một cô gái hiền lành có mái tóc đen dài. Cô thường thường không gây sự chú ý nhưng lại khiến mọi người quan tâm đến mình. Anh bảo: “Vì em mà anh được sinh ra!”. Lời nói của anh quả khiến cô rung động.
Thế nhưng quen cô rồi, anh vẫn luôn không chỉ quan tâm đến mình cô. Bạn gái vây quanh anh đếm...
Người ta kém nó hai tuổi, mãi sau này người ta mới nói với nó. Nó ngạc nhiên nhưng không kìm nén cảm xúc của mình, nó hiện đại và nó nghĩ tuổi tác chẳng nói lên được điều gì hết vì nó yêu, yêu ngay từ lần đầu.
Hà Nội đầu hè dở nắng dở mưa như con gái. Ở nhà đối diện với bốn bức tường khiến nó bức bối, lại dong xe lên hồ ngắm phố phường. Một mình. Trời không có nắng.
Nó thích ngồi bên một góc thành phố và ngó nghiêng vào cái thế giới đang chầm chậm trôi của mình, nó thấy mình nhỏ bé và đơn độc, nó lại nhớ đến người ta…..
Nó say nắng người ta ngay từ lần đầu gặp mặt trong một buối đi chơi cùng bè bạn. Người ta trông lặng lẽ hơn giữa đám bạn sôi nổi, điều đó dường như khơi dậy trí tò mò trong đứa con gái hiếu động như nó. Tối hôm ấy...
Khuyết điểm lớn nhất của một người không phải là ích kỷ, đa tình hay phóng túng… mà là cứ cố chấp đi yêu một người mà biết rằng người ấy sẽ không bao giờ yêu mình… nhưng có một khuyết điểm còn lớn hơn đó là khi ta không thừa nhận tình yêu thực sự của mình. Để rồi một ngày tình yêu ấy mất đi rồi ta mới nuối tiếc vì không thể tìm lại được nữa…
Ngôi nhà ven hồ
Văn phòng mới của công ty nằm ngay ngắn trên trên đường Thạch Bài, một con đường ven hồ khá đẹp trong thành phố.Cũng kể từ lúc công ty chuyển về đây tôi bắt đầu có một thói quen mới đó là uống cà phê buổi trưa, nhưng không phải trong phòng nước của công ty mà là ở quán cà phê có cây Dương liễu cổ thụ sát bên dưới.
Đằng sau cánh cửa sắt khép hờ một nửa, ngôi nhà ven hồ vẫn nằm...
Lan và Hải đã có một thời yêu nhau rất sâu sắc. Ai cũng nói họ là Kim Đồng – Ngọc Nữ. Lan làm việc cho một công ty nước ngoài còn Hải là giảng viên đại học. Cả hai đã từng mơ ước về một mái ấm, có vợ có chồng và có cả những đứa con. Lan trẻ trung xinh đẹp lại giỏi giang, nhiều anh chàng trồng cây si mà cô không để ý bởi đơn giản cả trái tim cô đã dành trọn cho Hải.
Nhưng rồi một ngày Hải nói với cô lời chia tay trong khi đám cưới của anh và cô chỉ còn hai tháng nữa là diễn ra. Cô mất phương hướng, nước mắt là thứ duy nhất bên cô lúc này. Cô không hiểu sao anh lại bỏ cô. Một tuần sau, cô nhận được thiệp cưới của anh. Cô dâu là một người hoàn toàn xa lạ. Cô gào thét, điên cuồng và bất lực.
Ảnh minh họa.
Rồi cô hóa điên. Gia đình đưa...