Nữ giám đốc Facebook: "Hãy cưới trai tốt và mọt sách"
Năm 2014, COO (giám đốc điều hành) của Facebook, Sheryl Sandberg, đã cho ra mắt một quyển sách mang tên "Lean in" kêu gọi phụ nữ nên dấn thân vào sự nghiệp. Trong một buổi phỏng vấn, người phụ nữ quyền lực này cũng khuyên phụ nữ nên tự mình dấn thân vào các mối quan hệ tình cảm. Nữ tỷ phú tuổi 50 đã ở vị trí COO của Facebook từ năm 2007. Ảnh: Financial Times. Khi Financial Times hỏi Sandberg rằng nên tìm kiếm điều gì trong một mối quan hệ, nữ giám đốc trả lời: "Hãy tìm một người đàn ông luôn muốn một mối quan hệ bình đẳng. Những người muốn hỗ trợ sự nghiệp cho bạn sẽ giúp bạn có một sự nghiệp tuyệt vời". Sandberg gọi những đối tượng đó là "trai tốt". Và để biết được họ có phải là trai tốt hay không, hãy tiến tới hỏi thẳng họ...
Em tiễn anh đi!
“Thật ra điều gì mới là có ý nghĩa với em, Vivian?”. Gia Huy vừa nói nước mắt vừa chảy lẫn vào những nét tiều tụy trên khuôn mặt anh. “Chẳng điều gì!” 1. Hà Nội cuối thu. Nắng mỏng mảnh. Gió mơ màng. Không khí se sắt. Vivian đứng trước cửa sổ lớn, mỉm cười. Nụ cười trống rỗng xa xăm vẽ trên đôi môi mềm yếu đến nao lòng. Nụ cười đã khiến hàng ngàn người hâm mộ rung động giây phút này đây bỗng chốc nhuốm những vệt màu rất khác. Vivian không rõ cô đang vui hay buồn. Cô càng không rõ từ bao giờ cô trở nên vô cảm với cuộc đời này quá đỗi. Tim cô giống như đã đóng thành băng và được nung trong một ngọn lửa xanh lạnh ngắt. Học mỹ thuật. Mê nhiếp ảnh. Nhưng khi về nước, Vivian bất ngờ theo nghiệp diễn viên. Là do tình cờ, hay cố ý, hay do...
Em sẽ yêu anh trong 5 năm
- Em! - … sao anh? - Một năm nữa em còn yêu anh chứ? - Chỉ một năm nữa thôi sao? Sao ít thế? Em mãi yêu anh mà! - Không! Em chỉ cần trả lời trong 1 năm nữa thôi! - Uh! Em vẫn yêu Anh! - Thế 2 năm nữa em có yêu anh không? - Anh nói gì lạ thế? Lại nói linh tinh rồi! - Không! Anh không nói linh tinh đâu. Anh hỏi thật đấy, em cũng phải trả lời thật cơ. - Tất nhiên rồi! Em đã yêu Anh thì sẽ yêu Anh đến sức cùng lực kiệt chứ! - Vậy 5 năm nữa? - Rồi rồi! Em cũng vẫn yêu Anh! Mà sao hôm nay anh lạ thế? Toàn nói những chuyện đâu đâu. - Uhm… - Đừng nói như thế nữa anh nhé! Em yêu Anh mà, em chỉ muốn yêu và ở bên cạnh anh thôi. - … Anh! Em thích hoa hồng trắng. Vào một dịp đặc biệt sau này, anh sẽ tặng em nhé? - Được mà, nhưng cần...
Em sẽ tha thứ cho anh khi em chết
Có những trái tim vẫn đập sau muôn vàn chấp vá . Nó chẳng chết được nhưng lại đập những nhịp đập đứt khúc , nhẹ nhàng mà ư không . Cảm xúc ở lại chỉ còn là dấu chấm hỏi khổng lồ chèn vào mọi thứ khiến tất cả đều ngột ngạt và chật chội . Tôi đã từng ngất ngây trong hạnh phúc rồi lom khom nhặt nhạnh kí ức tan tành khắp nơi bằng đôi mắt .. Những mảnh vỡ khắc vào đôi mắt bao hoài niệm đau đớn trộn lẫn trong nước mắt nguệch ngoạc cùng tiếng cười chua chát . Tôi vẫn cười , không có nghĩa tôi đã cạn nỗi lòg ngập úng niềm đau . Tôi đứng đây trên đỉnh nhà cao đầy gió . Có hạt mưa đầu xuân lạnh buốt lách vào từng thớ thịt . Một chút nữa .. Tôi sẽ thả mìh xuống đó .. Đễ những nỗi đau bên trong vỡ tan cùng thể xác . Lúc ấy . Tôi sẽ thảnh thơi ...
Tình yêu luôn đẹp, ngay cả khi bạn xấu
Vicky Matthews sắp tới đây sẽ làm đám cưới. Đáng lẽ phải được hạnh phúc như đang trên chín tầng mây thì cô dâu tương lai lại phải đối diện với những lời độc địa khi vị hôn phu của mình quá xấu. Mọi người nói Vicky, 33 tuổi thật ngu ngốc khi cưới Steve Carruthers, diễn viên phim "Không yêu được" (Undateables), người mắc hội chứng Crouzon - hội chứng loạn phát xương sọ - mặt khiến mặt anh này vẹo vọ và quá xấu. Bất chấp dư luận, Vicky - cô y tá chăm sóc trẻ - vẫn quyết định sẽ cưới vì "Steve là người hoàn hảo trong mắt tôi. Mọi người hãy để chúng tôi yên, đánh giá người khác qua diện mạo bề ngoài thì thật là xấu hổ". "Họ dừng lại trên phố để chụp ảnh như thể chúng tôi đang diễn trò. Tôi lo rằng họ sẽ đăng những tấm ảnh đó lên mạng để...
Con gái có quyền từ chối và lựa chọn, đúng không?
Là con gái, ai cũng phải có những vệ tinh xung quanh theo đuổi. Nhưng điều quan trọng không phải là bạn lấy điều đó để tự hào mà là bạn sẽ chọn ai để gửi gắm tình yêu của bạn vào đó. ***** Tôi không thích Khương cho lắm! Và hình như cậu ấy cũng biết điều đó. Sau một thời gian học chung vài môn, Khương có số điện thoại của tôi. Những tin nhắn mà cậu gửi cho tôi chỉ mang tính chất tán tỉnh như kiểu : "Chúc buổi sáng tốt lành","Buổi trưa mát mẻ",còn " Buổi tối thì ngủ ngon". Tôi cảm thấy mệt mỏi vì chẳng thể tìm ra điểm chung trong cách nói chuyện của Khương. Tôi biết Khương đang cố gắng mở đầu cuộc trò chuyện một cách dễ thương, tạo hứng thú trong từng lời nói nhưng đều bị tôi phá vỡ ngay từ đầu và hoàn toàn. Tôi chỉ coi Khương là...
Người đó không phải em
Chẳng ai biết, đêm nào cũng vậy, những tin nhắn từ anh vẫn xé nát lòng. Nhưng nó không còn đủ sức để trả lời anh nữa, đã quá đủ. Thì ra, nỗi lo sợ của nó, những muộn phiền cất dấu, đau đớn nín chặt, tất cả, nó đã nhận ra từ lâu. ***** - Em là cô gái hay nàng tiên? - Em chẳng hiểu anh nói gì - Đúng là "cà rốt" - Chỉ thế thôi! Ngày nào cũng vậy, đã thành thói quen, Linh mở Facebook nói chuyện với anh- người không lạ! Nó không nhận ra những niềm vui nho nhỏ mỗi khi thấy nick anh sáng, chỉ biết rằng nó rất thích ngồi hàng giờ nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất cùng anh. ... - Yêu anh không? - Không - Anh mách mẹ là em đang ngồi online chưa làm bài tập đấy! - mách đi - Anh véo mũi đấy! - Ờ! thì yêu Tình yêu bắt đầu , một thứ...
Love bus
Hạnh phúc đôi khi như cơn gió, nếu ta không nắm giữ sẽ bay đi rất nhanh. ***** 1. Hạnh phúc ở quanh ta Tôi và cậu ấy gặp nhau hồi cấp hai, bây giờ chúng tôi đã là học sinh cuối cấp ba, khoảng thời gian đó thật đẹp biết bao. Tôi vẫn còn nhớ rõ khoảnh khắc tôi gặp Tuấn là ở trạm xe buýt, khi vừa bước chân lên xe thì tôi mừng rỡ khi vẫn còn một ghế trống ở phía cuối xe. Tôi vội vàng chạy đến thì bỗng nhiên ở đâu xuất hiện một tên con trai cũng đang vội vã bước về phía chiếc ghế, thế là một trận chiến võ mồm bùng nổ. - Này! Cậu là ai mà tự dưng chạy đến giành ghế của tôi hả! Tôi trừng mắt nhìn cậu ta với vẻ mặt hăm dọa. - Cậu giành ghế của tôi thì có, ghế này là của tôi! - Không!của tôi. Con trai gì mà không galang chút nào cả! - Oh...
Yêu một người quá mệt
Vì tôi không thân thiết với cậu ấy cho nên tôi luôn ghen tỵ với những người bên cạnh cậu ấy... Mặc dù là chung một lớp nhưng tôi cảm thấy cậu ấy quá xa tôi... Tôi với mãi cũng không tới. ***** - Này Vi, cậu lại đang làm bài tập đấy à? - Gương mặt tươi cười của cậu ấy lại xuất hiện trước mắt tôi, tôi mỉm cười. - Sao nào? Lại ảnh hưởng đến cậu sao? - Tôi đẩy mạnh quả bóng rổ cậu đang dựa khiến cậu mất đà ngã xuống mặt bàn. - Cậu thật ác độc! - Cậu ấy hờn dỗi nhặt bóng lên bỏ đi. Còn tôi chỉ cười khì. Tôi ngồi viết viết vài câu vào vở bài tập rồi lại không nhịn được chạy ra sân bóng sau trường nhìn cậu ấy tập bóng rổ. Trong lồng ngực, trái tim tôi đang đập bình bịch, gương mặt tôi đỏ bừng bừng, tôi đang không thể nào ngừng được cười...
Cành hồng có gai
"Làm sao yêu thương những gì trong tưởng tượng khi tình yêu sống động vậy, không hề đứng yên cho ta ấp ủ. Phải chạy cùng, phải bắt lấy, phải chăm sóc, phải cùng đớn đau dù cho tim xước xát tim..." ***** Sớm hạ oi nồng, tôi nhận ra phía trước ban công, những bông hồng bung nở rực rỡ. Nhoài người cố chạm vào một bông nở e dè nhất, ngập ngừng nhất khuất lấp trong bụi hồng, lớp gai sắc nhọn chạm vào da mà sao nhói buốt tận tim. Máu ứa ra, thẫm đỏ rồi rớt trúng cánh hoa mịn như nhung. Phải rồi, hoa hồng có gai, có gai, tôi lại vô tình quên mất. Những đóa hồng rực rỡ và thuần khiết còn vấn vít hơi sương ẩm như buổi sớm nay, đẹp như cái bóng hình về em mà tôi vẫn luôn ấp ủ, dịu dàng, thanh nhã. Ấy vậy mà cũng khiến người ta nhói đau khôn...
Khóc giữa Sài Gòn
Sài Gòn những ngày mưa vội vã mang Minh đi xa khỏi cuộc đời vì lý do rất ngớ ngẩn. ***** Chúng tôi quen nhau đã lâu, không phô trương, chúng tôi cứ âm thầm yêu nhau suốt bao nhiêu năm qua. Mặc cho giữa Sài Gòn có nhiều lựa chọn khác hoàn hảo hơn là đối phương, chúng tôi vẫn chấp nhận những điểm yếu của nửa còn lại. Hằng ngày, ngoài việc đưa đón tôi đi học, Minh kiêm làm nhà nội trợ những bữa ăn ngon cho tôi, ngồi bên tôi dỗ ngon ngọt đủ kiểu tôi mới ăn hết phần cơm Minh nấu. Nhiều khi, yêu nhau đến mức, mới gặp khi sáng, đến trưa đã nhớ, đã phải rối rít gọi Minh chạy từ chỗ làm thêm qua trường tôi chỉ để ngồi bên tôi uống hết ly nước thật to trong căn tin, nhìn Minh thế thôi, là tôi đã đủ hạnh phúc, dù cho Minh là con người rất đỗi...
Tường vi nở hoa
Tôi nhìn anh, lại quay sang nhìn vườn hoa tường vi đang nở rộ, tôi vô thức mỉm cười, vườn hoa tường vi minh chứng cho tình yêu của anh bây giờ đang nở hoa rực rỡ, còn cánh đồng hoa trong tôi thì đã sớm lụi tàn... ***** Anh tên Tường, tôi tên Vy, chị ấy cũng tên Vy, chính vì điều này mà tôi đã từng ngây ngốc tưởng rằng tôi là người anh yêu nhất, nhưng thực chất 'người anh yêu nhất' lại chính là người thay thế, đau! - Em như thế nào? - Tôi hỏi - Giống cô ấy. Tôi chết lặng, tim đau đến không thể thở được, như có hàng vạn nhát dao đâm vào cùng lúc, lặng lẽ rỉ máu, còn anh, vẫn trầm tĩnh, lãnh đạm ở đó nhìn tôi chảy máu, đối với anh, tôi chẳng qua chỉ là công cụ thay thế, không thể sánh được với tình yêu lớn nhất của anh. Con bạn gọi...
Back
Top Dưới