Sao anh không níu kéo em, tại sao anh không một lần ngoái lại, nhìn xem con bé ngốc nghếch yêu anh đến thắt lòng đang làm gì, có chấp chới, tìm anh, và cần anh nhiều như thế nào không anh?
*****
1. Linh quay bước đi thật, sau khi tôi nói là muốn ở một mình. Nhìn cái dáng nhỏ nhắn của em bước đi xa dần, tim tôi chợt thắt lại. Tựa hồ như thế giới xung quanh đang dần sụp đổ từng mảng...Thế mà lời tôi thốt ra lại nhanh quá, chẳng đủ níu giữ khi em đã quay bước đi. Phải, em đi cũng tốt, để em không phải buồn thêm vì một người như tôi nữa.
Tôi quen Linh vào một ngày trời xám ngắt. Sân ga tiếng còi tàu inh ỏi, mà tôi thì vẫn bơ vơ- ngày ấy, ngày Ngân xa tôi, để đến một vùng trời mới- với những ước mơ mà em theo đuổi. Ngân với tôi đã có với...
Bạn đang sử dụng trình duyệt lỗi thời. Trình duyệt này có thể không hiển thị đúng trang web này hoặc các trang web khác.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
Tình yêu & Tâm sự
Chia sẻ cảm xúc và nghệ thuật nuôi dưỡng hạnh phúc.
Nỗi buồn con gái không có ai dạy nàng gọi tên, niềm vui con gái không có ai bên nàng san sẻ, và một chút xuyến xao không ai dạy nàng cách để quên...
Con gái thường nói họ thích màu tím, nhưng nàng người con gái ấy, nàng không còn yêu màu tím nữa!
*****
Nơi nàng ở đẹp như một thiên đường nhỏ! Nhà nàng xây bằng gạch đỏ không trát và lợp bừng ngói đỏ của quê nàng. Nhà nàng ở ven sông, nàng vẫn đi về dọc con đường đầy cỏ và hoa đồng nội. Nhà nàng nhỏ nhưng không gian phía trước mênh mông không bao giờ khuất hết tầm mắt, nàng thường ngồi trước cửa nhà, cảm thán nhìn trời đất.
Nàng ở cùng mẹ, mẹ nàng không nhìn thấy từ khi sinh nàng ra. Bao nhiêu ánh sáng của mẹ nàng mang đi theo mình. Nàng vẫn nghĩ như thế.
Từ khi có nàng, thế giới của...
Con gái khi yêu, đúng là điên, chẳng lo cho bản thân mình, chỉ lo không về gặp được người trong mộng.
*****
Tặng anh - Cự giải
Hà Nội, sáng 11.7, 8:05
Đúng là ánh mắt ấy, không thể lẫn vào đâu được, ánh mắt mọi khi mình vẫn nhìn trong ảnh, trong những lúc nói chuyện trên mạng xã hội, nhưng sao, hôm nay khi nhìn vào ánh mắt ấy, tim mình lại thế này.
Đan chưa bao giờ tin vào tiếng sét ái tình, càng không thể tin rằng, em thích anh ngay từ lần đầu tiên gặp mặt như thế. Quen anh đã lâu, nhưng Đan và anh chỉ quen qua mạng xã hội, trong những lần trao đổi công việc part- time qua mạng. Cô là người mới, còn anh là người giao công việc, chỉ dẫn những thứ cần thiết, nhắc nộp bài đúng hạn...
Gần 1 năm, chỉ chat về công việc, anh lâu lâu...
Tớ thích cậu nhiều lắm, cô nhóc của tớ à, nhưng tớ chưa nói ra đâu. Tớ nghĩ rằng mình cần gom góp sự can đảm, tớ khi nào gom đủ tớ sẽ nói với cậu.
*****
Năm mình 7 tuổi...
Vào những đêm hè nóng nực, ở quanh khu tập thể của mình, các bà các mẹ lại tranh thủ hóng gió tán chuyện, còn lũ trẻ con tụi mình lại được dịp nô đùa thỏa thích mà chẳng sợ bị la mắng, quản thúc.
Khi đó, tớ và cậu rủ nhau leo tót lên sân thượng ở tầng 3, nơi mà trẻ con như tụi mình không được bén mảng tới. Ấy vậy mà cậu lôi tớ đi bằng được, ban đầu tớ sợ lắm, tớ sợ bị mẹ mắng. Nhưng cậu cứ nắm chặt lấy tay tớ và bảo rằng: "Không sao đâu, đêm nay trời...
Một tình yêu sáng trong giống loài hoa đang nở trắng xoá phủ đầy vùng trời bao la nơi đây. Chàng vẫn khắc ghi rõ nét hình ảnh nàng của 3 năm trước, đến giờ nàng chắc vẫn như xưa, và nàng sẽ mãi đẹp như thế trong lòng chàng. Chàng không thể, không thể khắc ghi lên thân cây ban dòng chữ "Em cũng hạnh phúc nhé, Hoa Ban của anh!".
*****
Giữa tháng Ba nhiều gió. Chàng lòng vòng qua phố Bắc Sơn, hít hà vị gió tháng Ba, để mặc những hạt bụi li ti bám đầy mặt kính, để mặc những bộn bề của Hà Thành. Chàng ngước nhìn hàng cây bên đường, phố Bắc Sơn mùa này Hoa Ban nở trắng xoá. Gió thổi khẽ đưa hương thơm dịu nhẹ của Hoa Ban xộc vào mũi chàng. Chàng dừng xe, đứng ngây người nhìn hàng Ban trắng xoá, loài hoa này, hương thơm này chàng đã biết đến...
Tôi mò vào facebook của Phong, tự nhủ đây sẽ là lần cuối. Đã đến lúc tôi cần tháo bỏ bộ mặt này rồi.
*****
Một cái khuôn...
Linh
- Anh ấy thích đọc sách, thích Marc Levy, thích màu trắng, thích cà phê sáng - Phương vừa nói vừa lắc đầu cười bất lực - Mà tớ thì cậu biết đấy.
- Chúng ta giống nhau mà - Tôi cười tít mắt trả lời Phương. Có lẽ đó là câu trả lời hợp lí nhất lúc này vì tôi cũng không biết nói gì với cô ấy lúc này.
Đọc sách, màu trắng, cà phê sáng và hàng chục thứ khác Phương đã kể sẽ không bao giờ chạm tới hai đứa chúng tôi- hai cô nàng Hip hop. Chúng tôi thích "feel the beat" , thả hồn vào âm nhạc hơn là nghiền ngẫm, mơ mộng trong những trang sách; Chúng tôi thích hòa mình vào không khí hứng khởi sôi động hơn là tĩnh...
Kết thúc một cuộc sống...
Bắt đầu một cuộc tình.
*****
Chiếc đồng hồ cổ điểm 12 giờ đêm, trong căn phòng tối tăm và buồn rầu vẫn vang lách cách đều đều tiếng bàn phím, nguồn sáng duy nhất sót lại là chiếc màn hình máy tính, nơi chủ nhân của nó vẫn chưa có ý định tắt đi và lên giường. Đêm nào cũng thế, Thanh Hạ ngồi trước màn hình hàng giờ đồng hồ từ khi buổi chiều chập choạng đến lúc trời về khuya chỉ để đọc mấy bài báo, xem vài cập nhật trạng thái của những người quen và không quen trên facebook hoặc trò chuyện vài câu bâng quơ với ai đó tình ngờ gặp được.
Có tiếng bước chân đang nhẹ nhàng đến gần, nhưng với sự tĩnh lặng lúc này thì không có thứ gì có có thể coi là âm thầm. Tiếng bàn phím bỗng im bặt khi bước chân ấy đến cửa phòng...
Anh đi, trời Hà Nội không còn trong xanh mà bắt đầu trở gió.
*****
1. Công ty: Em và Anh
Anh hơn em năm tuổi. Lúc em vào làm nhân viên tập sự của công ty, thì anh đã là giám đốc bộ phận Sales. Có người bảo anh quá giỏi, có người ganh tị, bảo anh được ưu tiên vì là con trai tổng giám đốc. Người ta cũng bảo anh rất chảnh và kiêu, không chịu nói chuyện với ai bao giờ.
Nhưng em thấy khác. Anh luôn mỉm cười với em. Em biết!Anh cũng luôn là người chào trước khi mình tình cờ gặp nhau ở hành lang công ti, ở căng tin, hay bất kì nơi nào khác.
- Hello! Lyn!
- Good morning! Lyn!
- Have a nice day, Lyn!
Không biết vô tình hay cố ý, anh toàn phát âm lệch tên của em. Em là Linh, nhưng anh toàn đọc là Lyn! Nửa trêu đùa, nửa ngờ nghệch. Anh nói...
Anh,
Nhìn lại những ngày đã qua...
Đôi lúc em cứ nghĩ, nếu ngày đó chúng ta không quen nhau thì có phải tốt hơn không?
*****
1. Những ngày anh ra đi...
Kể từ ngày anh đi, đôi lúc em giật mình thức giấc. Đêm lạnh vờn quanh em như màn sương mỏng, hay đôi lúc, giống như một cái khăn nhỏ.
Lau nước mắt cho em.
Đâu đó, em cảm giác như mình bình yên. Nhưng thực ra, em biết, chưa bao giờ em bình yên thực sự.
Những ngày thực sự yên ả, là những ngày bên anh...
*****
Anh đi vào một ngày trời Thu.
Hà Nội trở gió nhớ anh, Hà Nội rơi lá nhớ anh, trời Hà Nội xanh trong vì nhớ anh.
Anh đi, căn gác nhỏ không còn ai lui tới. Sách đầy bụi không ai dọn dẹp. Những mảnh trời heo hút nhìn từ phía cửa sổ cũng chẳng còn nữa. Chỉ là những thứ vụn vỡ...
Anh khóc. Anh biết, anh đã làm tổn thương em nhiều quá! Em ơi, anh không dám đòi sự tha thứ. Nhưng em à, anh thật sự cần em!
*****
1. Anh là du học sinh đến từ Việt Nam. Vừa đặt chân đến nơi đất khách quê người, vẻ điển trai của anh nhanh chóng hút hồn những cô gái trẻ. Anh học trường đại học Z, cách trường nữ sinh cả chục cây số. Thế mà lúc nào cũng có hàng tá nữ sinh ngấp nghé cổng trường ngắm bóng anh tan học.
Bắc Kinh nhộn nhịp hơn Hà Nội. Bắc Kinh lãng đãng hơn Hà Nội. Ở Bắc Kinh, anh hư hơn ở Hà Nội!
Anh có người yêu ở Hà Nội. Cô là mẫu con gái Việt Nam điển hình: Dịu dàng, xinh đẹp, nết na và khéo léo. Anh yêu cô bởi cô là chuẩn mực mà anh đã đặt ra từ khi mới chớm tình yêu đầu đời. Anh yêu cô, bởi cô luôn dịu dàng đi bên...
Năm tháng qua đi, tình yêu của đôi trẻ dần lớn lên theo từng ngày, vẫn những hứa hẹn đầy tương lai và vẫn cái cách yêu trẻ con nhưng đầy xúc cảm. Hoa lục bình vẫn là màu hoa thương thương, nhớ nhớ tô điểm cho mối tình vụng dại của đôi lứa.
*****
Hoàng hôn buông lơi dòng sông, những tia nắng cuối ngày sóng sánh trên mặt nước làm lóe lên những tia sáng lung linh tựa hồ như luồng sinh khí đánh tan những đám mây mới vừa đó làm u ám cả bầu trời. Mấy hôm nay sông Thơ hứng chịu những cơn mưa dữ dội, nước lại kéo về và đương nhiên lục bình lại đến.
Diễm ngồi mơ màng bên dòng sông để ngắm lục bình trôi nổi dập dờn theo con nước. Không biết tự bao giờ Diễm lại si mê màu tím hoa lục bình đến ngây dại, đối với cô, hoa lục bình là loại hoa đẹp...
Nàng thốt lên như vậy sau vai anh, khi anh định quay lại ôm nàng.
Ừ, chắc là không cần thiết nữa, không quay lại sẽ tốt hơn.
Anh bước đi.
Phía sau anh, nàng khóc.
*****
Anh gặp nàng ở đại học. Một tiểu thư đúng nghĩa trong mắt anh. Nàng ngây thơ, dịu dàng, hơi yếu đuối và có chút mong manh.
Nàng được gia đình bảo bọc từ nhỏ. Dù ba mẹ không giàu có nhưng họ luôn dành cho nàng mọi điều tốt nhất có thể. Nàng kể với anh, từ nhỏ đến khi vào đại học, đi đâu nàng cũng được ba chở. Hồi mẹ tập cho nàng đạp xe, hai mẹ con phải lựa lúc ba nàng đi lưới cá chưa về mới dắt chiếc xe đạp Phượng Hoàng ra con đường đất trước nhà. Vì ba nàng rất cưng con gái, lúc nào cũng lo nàng bị ngã, trầy xước chỗ nọ chỗ kia. Ở nhà, nàng cũng không phải động tay...