Người đánh trống trường
Hắn nhớ, ngoại hắn thường nói, con người gắn kết với nhau bởi chữ duyên. Gặp nhau, kết bạn, học chung cũng nhờ chữ duyên. Thậm chí có duyên với nhau lắm thì ra đường mới đi lướt qua nhau được. Nói như ngoại thì hắn đã gặp lại cái duyên của mình, là một cái duyên lớn nữa mới đáng nói chứ! ***** Hắn cài cúc áo xong xuôi rồi vặn mình sang trái, sang phải như muốn tập thể dục tiếp dù đã chạy bộ bốn vòng quanh sân trường cách đó một giờ đồng hồ. Hắn khoan khoái nhìn ra sân trường lúc sáng sớm còn yên ắng. Chỉ mươi, mười lăm phút nữa thôi, khoảng không gian tĩnh lặng này sẽ bị hàng mớ tiếng ồn của học sinh phá vỡ. Hắn khép cửa phòng, khoan thai đi vòng quanh sân, vừa hít thở khí trời, vừa ngó nghiêng kiểm tra mọi thứ. Ngôi trường cấp ba hắn...
Em có nên bất chấp tất cả để yêu anh thêm lần nữa?
Nhỏ có nên bất chấp tất cả để yêu Anh thêm lần nữa không? ***** Anh. Người mà nhỏ luôn tin tường nhất. Anh đến bên cuộc đời của nhỏ thật nhẹ nhàng như một cơn gió. Anh nhẹ nhàng và lãng mạn, Anh ít nói nhưng luôn hành động, Anh không bao giờ hứa mà chỉ âm thầm tự mình hứa và thực hiện lời hứa với Nhỏ. Nhỏ quen anh qua yahoo, nói chuyện với Anh thật thích, Anh thật tâm lý, Nhỏ và Anh cùng thích những bản nhạc không lời, những bản độc tấu piano, ghita, ... và thế là âm nhạc đã đưa Nhỏ và Anh đến với nhau. Anh không sử dụng điện thoại, có lẽ đối với Nhỏ Anh có chút gì đó hơi khác người. Điều đó càng làm nhỏ tò mò về Anh nhiều hơn. Càng tò mò thì Nhỏ lại càng suy nghĩ và càng nhớ về Anh nhiều hơn những gì Nhỏ nghĩ. Anh và nhỏ đã bắt...
Đêm biển
Đêm biển đen và mịt mờ, con người ta sẽ không thấy được đâu là phía trước, nhưng rồi thì đêm cũng sẽ qua, ánh mặt trời rồi cũng sẽ tỏa nắng xóa tan đi bóng đêm đen tối. ***** Sơn và Thủy hai người rất yêu nhau nhưng chuyện tình yêu của họ không hề dễ dàng, bởi Thủy là con gái sinh ra trong một gia đình giàu có, cha làm Giám đốc công ty lớn, mẹ là chủ shop thời trang, từ nhỏ cô được sống trong nhung lụa, cuộc sống đầy đủ, sang giàu. Tuy vậy, Thủy lại là một cô gái rất cá tính, cũng rất tốt bụng, sống chan hòa với mọi người, hầu như ai cũng yêu quý cô gái này. Trái ngược hoàn toàn với cuộc sống của Thủy, Sơn sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng ven biển, ba mất khi anh mới vào lớp 10, vì vậy Sơn đã sớm phải bươn chải để kiếm tiền phụ...
Mặc kệ cả thế giới
Vì cuộc đời hình tròn nên nếu ta đã lỡ lướt ngang qua nhau... thì hãy gắng sức bước tiếp chút nữa... Rồi! Ta cũng sẽ gặp lại nhau... ***** Trời dần nhạt nắng, những đám mây xốp bồng bềnh lơ đãng đổi màu đỏ rực. Hoàng hôn buông, hắt những ánh le lói vào góc bàn nhỏ nằm ngay sau cánh cửa sổ của quán cà phê vintage thưa khách. Gió nhè nhẹ thổi khẽ rung chiếc phong linh gỗ thì thầm một khúc ca là lạ. Cô gái nhỏ ngồi lặng yên quan sát khung cảnh chuyển mình. Mái tóc ngắn ánh đỏ xõa tung bay rối bời, cằm tỳ vào cổ tay, ánh mắt xa xăm hướng ra ngoài cửa sổ. Cô đang đợi một người, người con trai cô yêu nhất và cũng là người vì cô mà tổn thương nhiều nhất. Yêu nhau được hai năm là suốt ngần ấy thời gian cô vô tâm và hờ hững. Cô phạm lỗi...
Ngồi quán
"P sợ tình yêu ích kỷ mù quáng của chính mình. P không có quyền ràng buộc, không có quyền bắt San phải chấp nhận nỗi cô đơn, chấp nhận những người như P. Ý nghĩ đó khiến lòng P lạnh ngắt. P từ bỏ để San được chọn lựa. Để trả lại cho San một cuộc sống bình thường..." ***** Đã hai năm. San không ghé Nghiêng. Những khi tình cờ ngang qua cung đường ấy, San lẩn tránh cả ánh nhìn của chính mình. P thường nói: "Ở phòng chán lắm". Và P dắt San đi quán. Những quán bé bé, xinh xinh. Quán không tên và có tên. Quán nho nhỏ nằm sâu trong hẻm nhỏ, gác ngập tràn hương hoa buổi sớm. Quán gỗ mộc thơm thơm mùi cà phê. Quán lồng đèn chao chênh buổi tối. Quán mát xanh ngọt lịm vị kem, quán lung linh ánh nến... P nói và cười nhiều hơn mỗi lần đến quán...
Cô gái lúc nửa đêm
Cô yêu anh, yêu từ ánh mắt đầu tiên, từ câu chào hỏi ban đầu. Anh vô tư, anh ra đi và trong anh cô cũng chẳng hơn là một đồng nghiệp. Một thời gian dài, cứ nghĩ mối tình ấy cứ mãi mím chặt trên môi thì...một lần nữa anh xuất hiện. ***** Tiếng chuông điện thoại reo, Vân Anh giật mình tỉnh giấc. Số điện thoại lạ hoắc hiện lên. Thói quen mọi khi, nếu cuộc gọi là số điện thoại lạ lúc giữa đêm thế này thì cô sẽ tắt và tiếp tục ngủ. Nhưng, lần này thì không. Cô vẫn tắt nhưng lại không ngủ được. Nằm thao thức một hồi lâu rồi nước mắt cô chạy dài trên má. Vân Anh đang nhớ đến một người. Đêm là khoảng thời gian con người sẽ sống thật với cảm xúc và đối diện với chính mình. Vì thế, trong những giọt nước mắt của cô là một nỗi đau thầm kín từ...
Nếu gặp lại nhau
1. An đi vào trong sảnh chờ sân bay, cô lóng ngóng tìm cửa số 10 như chị bán vé đã hướng dẫn. Đúng là lần đầu tiên của bất cứ việc gì cũng khiến con người ta bỡ ngỡ, nhất là những điều mà mình đã mong muốn từ lâu. An sắp rời Sài Gòn để đến với Hà Nội, thành phố từ nhỏ cô đã mong sẽ có dịp nhìn thấy tận mắt chứ không phải qua màn hình tivi, qua internet hay những dòng trạng thái của bạn bè trên facebook. Hà Nội với An là gì nhỉ? Là có hương hoa sữa mà các nhà thơ nổi tiếng hay nhắc đến trong các tác phẩm của họ. Là có hồ Gươm đã để lại dấu ấn sâu sắc qua từng trang sử. Là những ngôi nhà cổ kính, đẹp kì ảo đến nao lòng... Với An, Hà Nội đẹp lắm, kỳ diệu lắm. Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng tưởng tượng của An, là Nam – cậu bạn...
Một cuộc trở về
Suy cho cùng, người ta hãy cứ sống tốt với phần của mình, cứ lặng lẽ quan tâm nhau như hai người đồng hành. Đâu cứ nhất thiết phải lên tiếng để phá vỡ những sợi dây liên hệ vô hình gắn kết ta lại với nhau. Có những cuộc đối thoại không lời, chúng tôi cũng đâu phải giao tiếp quá nhiều để mới thực sự hiểu nhau. Thậm chí, chúng tôi có thể thấu hiểu cho nhau cả những lời chưa kịp nói. Biết là thương nhau nhiều. Bởi ta đã rất cố gắng... (Dành tặng góc nhỏ S.N.S.G của chúng ta) 1.Trời đất phương Bắc đương mùa Xuân với những đợt mưa phùn rây rây làm đường xá lầy lội và ẩm ướt. Thành phố mùa này kiểu như một chiếc bánh đa bị nhiễm nước, nhão nhoẹt và không ngừng đổ đầy vào lòng người ta cảm giác khó chịu vô cớ, nhếch nhác và phiền hà. Cộng...
Trà âm
"Người bạn tri kỷ cùng ta uống trà hẳn phải là người bạn hiền, chỉ cần đưa mắt là hiểu lòng nhau, lấy gì mà mua cho được ở cõi đời còn đầy ô nhiễm và phiền muộn này? Có duyên phận lắm mới được cùng nhau hạnh ngộ với người tri kỷ bên một chén trà quý" - Nguyễn Tuân - ***** Xe dừng lại trước cánh cổng gỗ ngã màu xưa cũ, Nguyên đưa mắt nhìn không gian tĩnh lặng bên trong. Khoảng sân trồng đầy cỏ cây xanh mướt được sắp xếp cẩn thận gọn gàng bị ngăn cách với khói bụi ồn ào bằng hàng rào râm bụt nở hoa đỏ rực. Con đường rải đá cuội xuyên qua vườn thuốc dẫn lối vào ngôi nhà gỗ cổ kính lợp ngói âm dương thấp thoáng màu rêu. Bên cạnh nhà có hồ nước nhỏ trồng sen. Những chiếc lá xanh thẫm xòe rộng phủ kín mặt hồ, ẩn hiện phía sau vô số đóa...
Người thứ ba
Sai lầm lớn nhất cuộc đời anh đó chính là đã đem lòng yêu hai người phụ nữ, anh biết mọi thứ mình đang làm đang làm tổn thương đến người con gái đang trong vòng tay mình. ***** Ánh nắng của buổi sớm ban mai chiếu rọi xuống chiếc giường màu trắng nằm cạnh cửa sổ, gương mặt người con gái hiện lên nét cười dịu dàng, eo cô bị siết chặt bởi vòng tay rắn chắc của người đàn ông nằm bên cạnh. Lan trở mình tỉnh giấc, cô quay mặt sang nhìn người đàn ông mình yêu say đắm. Cảm giác được ôm, được hôn, được nằm cạnh người đàn ông này làm cô hạnh phúc. Cô đưa tay lên vuốt ve đôi môi mỏng, cặp mắt đang khép lại của anh một cách nhẹ nhàng. Bỗng bàn tay bị nắm lại, cảm giác âm ấm truyền đến làm Lan không kìm được cười lên tiếng. "Huy, đừng hôn nữa...
Cùng anh đến đồng cải, em nhé
“Tại sao trong trò chơi mang tên ‘Tình yêu’, kẻ thắng cuộc không phải là kẻ có sức mạnh? Người mình yêu lại không yêu mình. Phải bao nhiêu người yêu đơn phương thì mới có một cặp đôi yêu nhau?” ***** Nếu không còn ngày mai Em sẽ ước ngày hôm nay tồn tại mãi mãi Để em được bên anh, cùng anh đến cánh đồng cải. Hòa mình vào màu vàng thuần khiết (Nhật ký của cô gái Bông Cải trước ngày tận thế.) Nó cười nhạt nhẽo khi nghe em trai đọc cái tin tức liên quan đến ngày tận thế. Đơn giản vì có hay không có ngày đó thì cuộc sống của nó cũng là một chuỗi ngày dài đằng đẵng không màu sắc. Nó bị mù. Nó cứ luôn trách ông trời sao khéo tạo ra trò chơi, cho nó biết cuộc đời này có màu gì rồi lại phủ lên đó toàn bộ màu đen – thứ màu sắc cho đến...
Vì yêu thương không phân biệt một ai
"Véo!" Chiếc xe máy phóng vèo trong con hẻm nhỏ, bất chấp tiếng la oai oái của các cô bán hàng rong đang lục đục kéo hàng ra đường buổi sớm. "Cha mày, thằng quỷ sứ! Định chạy cho kịp giờ liệm hả mày?" – Nhỏ Vy chống nạnh, hất cái nón trên đầu ra sau lưng, lớn tiếng mắng xối xả vào chiếc Dream mới chạy qua đây thôi mà bây giờ chỉ còn lại làn khói! "Quỷ gì đâu không hà, mới sáng sớm đã bị ám quẻ rồi, không biết cả ngày nay có mần ăn được gì hông biết!" – Nhỏ làu bàu trong miệng, đoạn cúi người xuống xốc lại gánh hàng hột vịt lộn còn nóng hổi bên trong. "Thôi đi cô hai ơi, chuyện này xảy ra như cơm bữa, chẳng ai dám lớn tiếng mắng mỏ bọn nó. Bọn tui già rồi, nói cho mà bọn nó phá hàng thì khổ cả đám! Chuyện này tốt nhất sau này cô...
Back
Top Dưới